[Chương 20] Chơi game bắt đại thần

Standard

Chương 20 : Rút máu, giết chết ngươi!

Edit : chucuoiyeu

   Mọi người đầu đầy hắc tuyến nhìn Nguyệt Nguyệt của chúng ta, trong lòng đều ở nói thầm: cái tiểu nha đầu này mới vừa rồi bị bọn người kia giết cho đến ngớ ngẩn sao? Cái tên <Si Mị> không phải là cùng  <Lạc Vũ Phỉ Phi>  đến để luân bạch cô sao?

Cô tại sao ở nơi đây la lên không cần giết hắn a? Trước đừng nói tới  mấy người bang <Thị Huyết>  không rõ ý nghĩ  của Nguyệt Nguyệt, chính là ngay cả <Khí Vũ Hiên Ngang>  ở bên cạnh Nguyệt Nguyệt cũng tràn đầy khó hiểu nhìn Nguyệt Nguyệt, hi vọng được nghe cô giải thích nói lời này là vì cái gì a?

Nguyệt Nguyệt nhìn thấy tầm mắt mọi ngườu tựa như tia X quang giống nhau, bắn phá càn quét trên người cô, bàn tay nhỏ bé nắm <Ngạo Thiên Thần Đao> cũng bởi vì khẩn trương mà trắng bệch, chẳng lẻ muốn cô phải nói cho bọn hắn biết <Si Mị>  mới vừa rồi đã giúp mình sao? Thật nói như vậy thì có lẽ <Lạc Vũ Phỉ Phi> không chừng sẽ quay sang tính sổ với hắn.

Nguyệt Nguyệt đột nhiên linh cơ vừa động nói “Tôi có người bằng hữu thầm mến hắn, cho nên các ngươi không nên giết hắn?”

Đừng nói người xem náo nhiệt cùng bang chúng bang <Thị Huyết> hết chỗ nói rồi, chính là <Si Mị> người trong cuộc cũng há hốc mồm nhìn Nguyệt Nguyệt, không rõ cô làm sao nói ra lời như thế.

“. . . . .” Tập thể đầu đầy hắc tuyến!  Hiện tại đến đây để làm gì nha?

Mọi người đều là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Đúng vào lúc này truyền đến một trận thanh âm ồn ào, rất xa lại thấy có một nhóm lớn người lao đến, cái người kia vừa chạy vừa kêu lớn rõ ràng chính là người mà Nguyệt Nguyệt đã gặp một lần  <Hàn Lâm Học Sĩ>, hắn vừa chạy vừa kêu lên “Đại tẩu a! Tôi xin lỗi a! Tôi tới muộn nữa rồi, hại tẩu chịu ủy khuất!”

Biểu tình kia …. thật đúng là. . . Thật sự quá khôi hài rồi, mà phía sau hắn còn có một đoàn người nhìn có vẻ là nhân sĩ Bát Quái nghe được có náo nhiệt liền cùng đi theo tới đây.<Hàn Lâm Học Sĩ> tập trung nhìn mục tiêu là bạn học Nguyệt Nguyệt của chúng ta, đã gặp cô sau trực tiếp nhanh chóng chạy tới. Nguyệt Nguyệt thấy người kia hướng mình chạy tới, hơn nữa <Hàn Lâm Học Sĩ> hướng mình nhào đầu về phía trước lúc này trên mặt hắn đầy kích động, không biết vì sao? A………làm cho cô có cảm giác đã cảm thấy được ở đây dường như có một con chó nhiệt tình đột nhiên thấy đã lâu không gặp mặt chủ nhân nên có phản ứng như thế.

Nhìn thấy Triệu Đình Hiên đứng ở bên trái Nguyệt Nguyệt, người này ngoan ngoãn đứng ở bên phải Nguyệt Nguyệt. Sau khi đứng lại hắn còn khoa trương ở nơi đó mãnh liệt thở hổn hển mấy hơi thở, tỏ vẻ mình đã phi ngựa không ngừng chạy tới rồi! Đám người đi theo hắn tới đã phát hiện <Thần Chi Thúc Phược>  đang định ở trên đám người <Lạc Vũ Phỉ Phi>, liền đi qua đó. Bọn họ ở nơi đó chỉ trỏ, <Lạc Vũ Phỉ Phi>  thấy ánh mắt mọi người tựa như cười nhạo, ánh mắt lại như thương hại nhìn mình, cô ta lấy ánh mắt oán giận nhìn mọi người. Nếu như lúc này cô còn có thể nhúc nhích mà nói…, cô nhất định sẽ không chút lựa chọn lấy đao giết chết những người này.

Lúc này <Hàn Lâm Học Sĩ> rốt cục cũng phát hiện có chỗ không đúng, tại sao năm người kia bị khống chế lại không có động tác nào chứ? Thật sự không giống phong cách làm việc của Triệu Đình Hiên a, không phải nói là hắn là người ăn miếng trả miếng sẽ luân bạch mấy người đấy sao? Nghĩ tới đây hắn tràn đầy nghi hoặc không giải thích được nên hỏi mọi người nói “Tại sao còn không luân bạch bọn họ a?”

Lúc này mọi người nghe được vấn đề của hắn, nhất trí ngoái đầu nhìn bạn học Nguyệt Nguyệt, ánh mắt kia…thật đúng là đủ nóng bỏng, mấy đứa trẻ này sẽ không phải chờ một câu nói đầu tiên của cô muốn đem những người kia luân bạch sao?

Nguyệt Nguyệt thấy da đầu run lên, yếu ớt nói một câu làm cho mọi người thiếu chút nữa té ngã “Ta không nghĩ sẽ luân bạch bọn họ đâu.”

Sau khi nói xong, cô liền nhắn tin riêng cho <Khí Vũ Hiên Ngang> nói  “Là <Si Mị> vừa mới bắt đầu đã nói cho tôi biết, bọn họ cũng không dùng <Thần Chi Thúc Phược> khống chế bốn đồng đội của tôi, nếu không tất cả chúng tôi cũng sẽ bị luân bạch cho nên tôi mới nói không nên giết hắn.”

Mọi người vây xem nghe được lời của cô đều ở nơi đó xì xào bán tán, nhìn về phía Nguyệt Nguyệt ánh mắt giống như là nhìn thấy quốc bảo trân quý của quốc gia vậy.Vì sao? Các ngươi nói một chút đây rốt cuộc là vì sao a? Cái tiểu nha đầu này làm sao thiện lương như vậy a? Chính mình bị mấy người này luân bạch, hiện tại có cơ hội để cho mấy người kia cũng bị luân bạch giống như mình nhưng cô ấy tại sao phải nói đừng làm chứ? Này có tính hay không lòng dạ đàn bà a? Mọi người ở đây từ trong đáy lòng ca ngợi Nguyệt Nguyệt thiện lương, cô chỉ nói một câu hoàn toàn làm cho tập thể mọi người ở đây ngã nhào xuống đất.

“Tôi nghĩ giữ lại bọn họ, sau này đích thân luân bạch bọn họ a……tôi hiện tại công kích quá thấp, nếu luân bạch bọn họ thì sẽ rất mất thời gian, rất mệt mỏi!” Nguyệt Nguyệt chậm rãi nói ra nguyên nhân hiện tại vì sao không luân bạch những người kia.

Khóe miệng <Khí vũ hiên ngang> co giật nhìn Nguyệt Nguyệt, vậy bọn họ làm sao bây giờ? Tiểu cô nương này không để cho bọn họ luân bạch mấy người kia, chẳng lẽ thả ra sao? Chỉ sợ rằng những người xem náo nhiệt này cũng không đáp ứng a. Suy tư một lát sau liền hướng Nguyệt Nguyệt hỏi “Cái này….mấy người này bây giờ tính như thế nào?”

Nguyệt Nguyệt không trả lời vấn đề của bọn hắn, mà là cầm theo < Ngạo Thiên Thần Đao> đi tới trước mặt <Lạc Vũ Phỉ Phi >, hướng về phía cô ta nhẹ nâng khóe miệng, cười một cách ngây thơ chân thật không giận dữ “Ai….! Gió đổi hướng cũng thật đúng là mau đi, một khắc trước tôi nằm ở nơi này mặc cho cô chém giết, không nghĩ tới một khắc sau chính là cô nằm ở đây a!”

<Lạc Vũ Phỉ Phi> cũng không mở miệng trả lời câu châm chọc của Nguyệt Nguyệt, cô ta chẳng qua là dùng một loại ánh mắt ngoan độc, oán giận nhìn Nguyệt Nguyệt. Nguyệt Nguyệt tin tưởng nếu như ánh mắt nữ nhân này mà có thể giết người…, thì mình khẳng định không biết đã chết bao nhiêu lần.

“Tôi mặc dù nói hôm nay không luân bạch cô, nhưng là…… tôi chưa từng nói tôi sẽ không giết cô.” Sau khi nói xong lời này thấy mọi người không tin nhìn cô, dù sao cô hiện tại bị luân bạch trở về cấp 10, nếu như không để cho người khác ra tay…, cô làm sao có thể giết  <Lạc Vũ Phỉ Phi>? Mà cô ta hiện tại đã cấp 80 nha.

Nguyệt Nguyệt thấy ánh mắt mọi người tràn đầy không tín nhiệm, cũng không giải thích, chẳng qua là khẽ cười một chút, quay đầu chăm chú nhìn < Hàn Lâm Học Sĩ > cùng < Khí Vũ Hiên Ngang > rồi hướng bọn hắn hỏi một câu “Các anh tin tưởng tôi có thể giết chết cô ta không?”

<Hàn Lâm Học Sĩ > cùng <Khí Vũ Hiên Ngang > bị Nguyệt Nguyệt hỏi như vậy liền sửng sốt, trước máy vi tính  bọn họ hai mặt cùng nhìn nhau rồi đều đáp “Cô nếu nói ra những lời này thì có thể chứng minh cô có biện pháp có thể giết cô ta, chúng ta tin tưởng cô có thể!”

<Lạc Vũ Phỉ Phi> nghe được Nguyệt Nguyệt nói muốn tự tay giết chết mình, cô cười nhạo nhìn Nguyệt Nguyệt, cô ta là điên rồi sao? Một người mới vừa bị cô luân bạch về cấp 10  hiện tại muốn giết mình? Cho dù có <Ngạo Thiên Thần Đao> thì thế nào? Chém cũng không trúng cô mà cho dù chém trúng thì có thể phá vỡ phòng ngự của cô sao?

Nguyệt Nguyệt cũng không nói nhảm, cầm <Ngạo Thiên Thần Đao>  đi tới bên cạnh <Lạc Vũ Phỉ Phi>, cầm đao ở trên người cô ta chém tới chém lui, sự kiên nhẫn chờ đợi đều nhanh bị cô làm cho đi mất, Nguyệt Nguyệt của chúng ta tự tay hạ thủ …nhưng là…..nhưng là vì sao? Vì sao cô đi chém người khác a?

Chỉ thấy được Nguyệt Nguyệt cầm đao dùng sức chém vào  <Lạc Vũ Phỉ Phi> , chém vài chục nhát, trong lúc này trừ bay ra mấy chữ MISS thì còn có mấy lần ký hiệu -1 bay ra. Tất cả mọi người cho là cô phải dựa vào mấy cái -1 kia mới có thể đem người kia giết đến chết, lại làm mọi người hoảng sợ vạn phần khi một màn kia xuất hiện trước mặt bọn họ. Mọi người nơi này sau này đều nói ,một màn kia để lại  trong đầu bọ họ ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Đây cũng là nguyên nhân vì sao về sau không ai dám đi  khiêu khích Nguyệt Nguyệt, bởi vì cô cùng ba người bạn cùng phòng giống nhau, điều là Tiểu Ma Nữ a! Thật sự là rất biến thái! Đương nhiên rồi!

Những điều này nói sau, ống kính quay lại.Chỉ thấy đang chém <Lạc Vũ Phỉ Phi>  thì đột nhiên Nguyệt Nguyệt thu tay lại, hai mắt hứng thú  ngó chừng <Lạc Vũ Phỉ Phi>, mọi người bị mê hoặc không thôi nhưng là làm sao không chém nữa thế ? Nhưng vào lúc này trên đầu < Lạc Vũ Phỉ Phi > xuất hiện một chuỗi dài ký hiệu -500, kéo dài suốt 10 giây. Khi tất cả mọi người còn không có phản ứng tới chuyện xảy ra như thế nào thi Nguyệt Nguyệt liền tiếp tục chém tiếp vào người của cô ta, đợi cô lần thứ hai dừng tay, mọi người rốt cục mới phản ứng, trừng to mắt nhìn  Nguyệt Nguyệt cầm trong tay <Ngạo Thiên Thần Đao>.

Đây…chẳng lẽ đây chính là uy lực của thần đao sao? Có thể làm cho người bị chém kéo dài tình trạng mất máu, hơn nữa mỗi lần mất máu còn kéo dài 5 giây, đó là chuyện kinh thiên động địa đến cỡ nào a? Khi mọi người ở đây suy đoán uy lực của <Ngạo Thiên Thần Đao>  thì  <Lạc Vũ Phỉ Phi>  bị Nguyệt Nguyệt rút hết máu rốt cục vẫn là mặt không cam lòng mà ngã xuống đất chết.

Mọi người ồ lên! Ngay cả Triệu Đình Hiên cùng Trương Hàn tất cả cũng kinh ngạc không thôi, không nghĩ tới <Ngạo Thiên Thần Đao> ngoại trừ công kích cao lại còn có chức năng “lưu huyết”, hơn nữa nhìn động tác của cô, chỉ cần chém 2 lần sẽ làm cho <Lạc Vũ Phỉ Phi> đem máu chảy tới chết. Điều đó chứng minh là mỗi lần chảy máu là  mất đi 50 % lượng máu, đây là số lượng máu kinh khủng tới cỡ nào a?

Khóe mắt Nguyệt Nguyệt lướt qua <Lạc Vũ Phỉ Phi> đến nơi bốn người kia, bọn họ ngoại trừ người được gọi là < Si Mị > có vẻ mặt thản nhiên thì ba người khác trên mặt đầy vẻ sợ hãi nhìn cô. Nhất là <Mị Lực Tiểu Tiểu>, trong lòng cô lúc này sợ hãi không thôi, chính mình thật sự không nên dây vào cô ta!Nguyệt Nguyệt lấy thủ pháp giết chết kia để giết chết <Mị Lực Tiểu Tiểu> xong, cô mới xoay người đối với đám người đang sững sờ chung quanh nói một câu  “Tốt lắm ~! Những người khác không giết cần giết nữa. Hôm nay ta chỉ giết hai người. Những người khác thì thả ra!”

Sau khi nói xong mới phát hiện, mình vì sao có thói quen  đối với bọn họ ra lệnh chứ? Mình cũng không phải là cái gì của bọn họ.Nguyệt Nguyệt cười cười xấu hổ. Nhìn thấy <Lạc Vũ Phỉ Phi> cùng <Mị Lực Tiểu Tiểu > cũng trở về thành sống lại, mà <Vi Ái Si Cuồng> cùng <Mục Thần> cũng xé thành phù bay về thành nhưng cái người gọi là <Si Mị> kia trước khi đi nhìn Nguyệt Nguyệt thật sâu một cái rồi cũng đi trở về.

Nguyệt Nguyệt cũng tính trở về thành đi tìm bốn người trong đội ngũ của mình. Mà người xem cũng chuẩn bị trở về thành! Bang chúng bang <Thị Huyết> lại cùng nhau kinh hô một tiếng “A…….. bang chủ login nữa kìa!”

Mọi người vừa muốn rời đi, đều dừng lại động tác, cũng lặng lẽ chuẩn bị nghe bọn hắn có Bát Quái gì muốn tuôn ra. Nguyệt Nguyệt sửng sốt sau đó mới nhớ tới, mình và đại thần xem ra còn có chút chuyện cần giải quyết !

Hết chương 20

10 thoughts on “[Chương 20] Chơi game bắt đại thần

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s