[Chương 1] Một Ly Cà Phê Tình Yêu

Standard

Hương vị ngọt ngào hay chua xót trong ly cà phê sữa sau màn gặp nhau ngẫu nhiên kia, đến tột cùng là ngọt hay là khổ đau… chẳng lẽ bằng nhau sao? Liệu ai có thể liếc mắt nhìn đến chiếc ly đó đây? Đâu là kết cục?

 

Chương 1 : Cà phê Latte

Edit : chucuoiyeu + Sora Jenny

Lúc còn đi học đại học, Lý Quân Mạc từng cùng bạn bè đi dạo vòng quanh trên sân thể dục, sau đó cười nói, “Tương lai tớ muốn mở một quán cà phê nhỏ, không cần lo lắng đến kế sinh nhai của cuộc sống nữa, chỉ cần tĩnh lặng như vậy là đủ rồi.”

Sau vài năm công tác, bộn rộn nơi cái thành thị này đây, trung tâm cuộc sống của cô không gì ngoài gia đình cùng khách sạn. Nhiều giấc mộng nơi đáy lòng nay đã phai nhạt đi – rút cuộc không thể hoàn thành. Cùng với quán cà phê nho nhỏ ở bên cạnh này đây cùng với giấc mơ của mình có điểm giống nhau như đúc. Màu sắc bày biện cũng rất màu “Cà phê”, tấm biển xinh đẹp nơi cửa “Café Shop”. Ánh sáng vàng của buổi chiều lọt qua cửa sổ sát đất quét rọi lên chiếc ghế sô pha lớn, còn chưa đi đến nhưng hơi thở ấm áp đã phả vào mặt. Cô cơ hồ không chút do dự đẩy cửa ra, nghiêng đầu đánh giá một chút, đi đến chiếc bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống, gọi tách cà phê Latte. Vì thế trừ bỏ chính mình còn độc thân trong ngôi nhà trọ nho nhỏ thì nơi này dường như là một mái nhà khác vậy, chỉ cần rảnh rỗi thì Quân Mạc chạy tới đây, im lặng ngồi cái gì cũng không muốn nghĩ. Kỳ lạ thật, rất nhiều chuyện như vậy in sâu tận dưới đáy lòng nhưng cô không cần phải cố ý suy nghĩ làm gì, thậm chị ngay cả hô hấp cũng không có sự gắt gao nữa.

Cô chủ nơi đây ngoài 30 tuổi, rất thanh tú, không biết sao nhưng ánh mắt luôn có chút tang thương. Vì thường xuyên qua lại nên cũng có thể coi như là chỗ quen biết, Quân Mạc luôn kêu cô ấy là chị Lăng. Hai chị em thường cùng nhau nói chuyện phiếm, ngẫu nhiên luôn hẹn nhau đi ra ngoài ăn cơm dạo phố. Các cô cái gì cũng nói đến nhưng chính là tránh đi vấn đề cuộc sống, ai cũng đều vô tình không nhắc tới chuyện xưa. Nhiều nhất là nói về quán, đặc biệt là các loại cà phê. Quân Mạc luôn mang theo máy tích xách tay, họa khi dùng để viết tài liệu cùng báo cáo công tác, ngẫu nhiên nhìn ra bên ngoài, ánh mắt không ngừng nhìn quanh. Chị Lăng luôn tự làm các loại trang trí cà phê mới, thuần thục lôi ra các loại đồ án có liên quan, có cả hình cây thông Noel… chỉ có khi Quân Mạc đến đây cô sẽ tự mình đứng dậy đi pha một tách cà phê cho cô ấy.

Quân Mạc khi còn ở trường chưa bao giờ biết cà phê còn có nhiều vấn đề cần phải học như vậy, giống như những món ăn ngon có mùi vị khác thường mà thầy dạy ở trên lớp. Nestle hay maxwell cũng không có khác nhau là mấy nhưng chỉ là cô cố chấp thích, có đôi khi cảm thấy hiểu biết của chính mình rất nhỏ. Sau đó trong lòng cảm thấy có chút thẹn—kiến thức kém sớm đã không phải là một lời “ca ngợi” mới mẻ gì nhưng cô vẫn như cũ kiên định nói, “Tớ nhất định phải mở quán cà phê.” Nhưng sau này lại mới biết những thứ cần học về cà phê rất nhiều— những thứ học được trên giấy rất ít được áp dụng. Phải biết cách pha cà phê, cách đổ nước khi pha cà phê rồi cần phải lựa chọn, nhận dạng các loại cà phê. Phức tạp, khó khăn như vậy rất giống với cuộc sống, cho nên cuối cùng cũng không thỏa hiệp được thời điểm học thích hợp.

Kỳ thật chính cô cũng nói không rõ, là mê luyến hương sữa nồng đậm xen lẫn mùi cà phê sau khi uống cạn để có thể tập trung tinh thần làm việc,  hay là lý do vô cùng đơn giản đó là vì tách cà phê mà cô đang cầm trong tay đây mà thôi?

Mùa thu phía nam rất tốt, những lá cây ngô đồng thật lớn đánh vòng rơi xuống, nằm trên mặt đất, một trận gió thổi qua, sào xạc tiếng lá rơi.

Màu trắng từ chiếc ly nhỏ có biểu tượng espresso, với một lớp bọt trắng ở trên, thêm một chút điểm nhấn, sau đó bồi bàn bưng lên “Xin mời dùng. Quý khách có thể gọi thêm nếu muốn.” Một đôi tình nhân đang ngồi nói chuyện, hai tay đặt trên tấm khăn trải bàn thô dây dưa với nhau. Quân Mạc ngồi ở một bên, yên lặng nhìn đột nhiên nhớ tới một lời nói như vậy…”Thờ ơ lạnh nhạt.” Cũng không phải thế sao? Trong cuộc sống của mình đều là người khác thì còn lại chính mình không biết trôi dạt không bến bờ ở nơi cái thành thị lớn bận rộn này. Kết quả là ngay cả chính mình làm việc gì cũng đều nhận thức không rõ.

Qua hai tháng nữa, trời chính thức chuyển lạnh.

Căn hộ của Quân Mạc gần trường đại học, giao thông đi lại phức tạp cho nên phòng ở không được thích hợp, cha mẹ giúp đỡ cô hơn phân nửa để mua căn hộ này. Quân Mạc cũng liền cảm thấy mỹ mãn khi mua được căn hộ này, cũng không cần hàng tháng tốn thêm tiền thuê nhà. Cô cho tới bây giờ cũng không có ý định mua xe trong đầu, dù sao trạm xe điện ngầm cũng gần. Mẹ cô muốn cô học láy xe, cô luôn lắc đầu, “Con chưa từng có mục tiêu đó, mẹ không biết sao?” Mẹ cô cũng sẽ không miễn cưỡng nhưng thật ra luôn vòng vo quanh một cái đề tài, “Hôm kia dì con còn nói muốn giới thiệu một người cho con.”

Quân Mạc chính là cười trừ, mẹ cô vốn là người có chút truyền thống cố chấp, bình tĩnh nhìn cô một cái rồi thở dài cái gì cũng không nói. Ngày rét lạnh không mưa, mặc dù có ánh mặt trời nhưng kỳ thật cũng thực vô lực. Bất quá điều hòa thực ấm cho nên vọng đi ra ngoài ánh mắt trời cũng như là có sinh mệnh, nét hoạt bát tỏa ra khắp nơi. Trong quán còn vắng vẻ, chị Lăng tinh tế lau những chiếc tách cà phên. Một đôi sinh viên tiến vào, tiều tụy hốc hác đang thấp giọng nói giỡn.

Quân Mạc mặc áo khoác dạ màu xám, quàng chiếc khăn kẻ ô, tóc bị gió thổi có chút thấy thần mềm mại lướt trên bờ vai và trên chiếc khăn quàng cổ. Chị Lăng ngẩng đầu, gặp cô liền cười hỏi, “Em không lạnh sao?”.

“Không sao ạ.” Quân Mạc đáp. Cô đem áo khoác để sang một bên, đưa ra một cái ly màu nâu đỏ, “Chị cho em ly cà phê Latte đi.” Chị Lăng đáp “Sữa nóng.”

Cô chậm rãi đi ra, mặc áo lông màu xám, ngón tay mảnh khảnh nắm lấy cái chén màu đỏ đi ra, ở góc ngồi xuống, cuộn tròn tại góc đó. Sau đó bật máy tính của mình bắt đầu làm việc trên đó.

Ở ngoài cửa sổ một chiếc xe oto màu đen chậm rãi ngừng lại. Một người đàn ông mặc chiếc áo gió màu vàng nhạt đang bước xuống xe, tựa hồ nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ vì thế mang theo hàn khí khi đẩy cửa vào, nghỉ chân đánh giá một chút sau đó hướng một bàn đi tới. Ánh mắt của hắn hữu lực, chỉ lướt qua một chút “Lam sơn”, giọng nói của người đó  trầm thấp dễ nghe.

Lúc này vào buổi trưa, vừa đúng giờ nghỉ nên khách đã đến ngày càng nhiều hơn.Trong quán bất quá chỉ thỉnh thoảng xuất hiện vài cậu sinh viên kiêm làm phục vụ ở đây, Quân Mạc cầm chén đứng dậy muốn đi hỗ trợ. Chị lăng đem cái khay đưa cho cô, đưa cằm hất chỉ chỗ “Bàn kia gọi Lam Sơn.”

Quân Mạc trong lòng tán thưởng một tiếng, “Người đàn ông này thực sự hấp dẫn. Không thể nghi ngờ, bộ dạng anh ta cực anh tuấn, anh ta cũng dường như đang vô tình che giấu ưu điểm này, chính là liếc mắt nhìn lại một cái….khí chất xuất chúng nhưng cũng tự nhiên trấn định khiến cho bộ dạng của anh ta có vẻ như không chói mắt như vậy.”

Cô cẩn thận đem chén cà phê nhỏ đặt ở trước mặt hắn,  “Cà phê Lam Sơn của anh đây, mời dùng.”

Động tác thích hợp, thanh âm mềm nhẹ — Hàn Tự Dương nhịn không được ngẩng đầu nhìn cô liếc mắt một cái. Quân Mạc hướng hắn mỉm cười, ánh mắt sáng mà thanh lệ,  “Anh hãy uống khi còn nóng. Anh có thể tiếp tục gọi thêm nếu muốn.”

Khách không chỉ có một người, cô xoay người thu thập những tác cà phê ở trên bàn  bên đưa lưng về phía hắn. Ánh mắt Hàn Tự Dương trong lúc vô tình xẹt qua, cô chính mỉm cười với cậu nam sinh mới ngồi xuống mà cái cậu nam sinh kia hai má ửng đỏ. Vì thế cô rõ ràng cố nén cười đi trở về quầy bar.

Cách một hồi, Quân Mạc trở lại chính chỗ ngồi của mình, vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình. Ngẫu nhiên cũng sẽ nghĩ đến vài điều, sau đó nhìn ra bên ngoài cửa sổ cầm lấy ly cà phê uống một ngụm. Thủy tinh trong suốt ngăn trở sự lạnh lẽo, sợi tóc thật dài chảy xuống che khuất khuôn mặt nho nhỏ. Nụ cười của cô không tiếng động, không chút nào đàng hoàng giống như một ngọn lửa nhỏ.

Hàn Tự Dương đảo mắt bắt gặp màn tinh tế tràn đầy ý cười kia, khiến khóe môi hắn nhếch lên, hơi hơi động một chút. Chợt chuyển đôi mắt nhìn chiếc taxi dừng lại ngoài cửa sổ, một người phụ nữ bước xuống. Hắn nhẹ nhàng uống ngụm cà phê sau đó liền trả tiền rời đi.

Thật lâu về sau Hàn Tự Dương bỗng nhiên hiểu được cái gì gọi là duyên phận …Nếu chỉ gặp nhau một lần nhưng có thể nhớ mãi như vậy tất nhiên sẽ có lần thứ hai. Từ nay về sau , sự thân thiết hòa tan ở trong trí nhớ có một người lại cảm thấy khó có thể xóa mờ đi.

Ngày đầu tiên sau nửa tháng nghỉ ngơi, ở đại sảnh mọi người lời hưởng ứng của tổng giám đốc mà bắt tay vào công việc. Khẩu hiệu đại khái có thể nói là “Thể nghiệm dân tình”… Ân Bình từng ở sau lưng cô lải nhải như vậy. Quân Mạc vẫn phải tiếp thu toàn bộ… tuy rằng chính là công việc mỗi ngày nhưng vẫn cảm thấy không được tự nhiên.

Không chỉ có cô mà các đồng sự ở các phòng cũng khó chịu, không khí làm việc một mảnh trầm mặc, đồng sự cũng không thể tùy ý nới giỡn, sợ quản lí Lý báo cáo với cấp trên cắt tiền thưởng với lý do “Thái độ làm việc không đúng quy định.”

Kỳ thật điều này trong lòng Quân Mạc đều biết rõ, cô cũng không có biện pháp. Ngày xưa ghét nhất công việc của mình phải tăng ca đến tối, cô đơn chỉ một mình ở nơi các tầng trệt chạy tới chạy lui như vậy. Sau đó còn phải kiểm tra công tác phụ vụ, kiểm tra khách phòng, đứng ở một phòng quản lý nhỏ để điền báo cáo kiểm tra, còn muốn ngủ thì lại lo lắng đề phòng có hay không có tình huống đột phát cần xử lý…hiện tại lại ước gì buổi tối mau tới một chút.

Một ngày làm việc thực vụn vặt, bố trí hội trường, phục vụ khách, thuận tiện cũng chạy về văn phòng của mình xác nhận hộ một vị khách VIP, là thông tin nghề nghiệp của một vị họ Cự, sắp tới cùng khách sạn tiến hành rất nhiều hạng mục hợp tác. Trên thực tế hợp tác đã sớm bắt đầu, đêm nay cũng đã muốn tổ chức một buổi tiệc tối, cũng may cô đã đến giờ nghỉ ngơi tạm thời cô sẽ không phụ trách.

Nơi làm việc cùng với KTX nơi cô ở cách nhau khá xa, Quân Mạc mang đôi giày cao gót nghiêng gả lảo đảo chạy qua chạy lại, trong lòng thật có chút phẫn hận.

Khách sạn lớn nhất Nam Đại không nhất định là khách sạn xa hoa nhất, lại là khách sạn chuẩn mà mọi người đều muốn đến nhất, thị khách du lịch đến ngày càng nhiều. Vì thế rất có ít khi mà khách sạn có ít khách, hàng năm có những tình huống chật ních cho dù bỏ ra nhiều tiền cũng không nhất định sẽ có được một đêm ở được khách sạn này. Biệt thự hoa viên được xây dựng với kiến trúc mới ở gần một chiếc hồ nhỏ, nhất là mấy gian phòng ở cạnh hồ vào mỗi buổi sáng thức dậy, đẩy cửa sổ ra có thể ngắm mặt hồ, bước trên gỗ thô đi đến bên bờ hồ. Trên mặt nước sương mù bốc hơi pha lẫn màu xanh của cỏ cây xanh ngắt ướt át. Đó là nơi cô thích nhất mặc dù đã làm việc ở đây bốn năm rồi.

Vì thế thuận theo cô đem mấy cảnh phòng nơi gần hồ đề cử cho thật nhiều bạn bè làm phòng tân hôn nhưng chính mình lại chưa từng được thưởng thức qua.

Kỳ thật Quân Mạc có quyền lợi này chỉ cần đến phiên cô quản lý… theo lý thì trách nhiệm của quản lý là có thể lựa chọn một gian phòng thuận tiện cho mỗi lần đi đến phòng tổng giám đốc hoặc những phòng bình thường khác. Cô luôn cố chấp nói với chính mình rằng những tối ảo tưởng gì đó ở trong lòng vẫn là không cần phải tiếp cận cho đến thỏa đáng. Có một ngày, cuộc sống thực ngay cả chờ mong cũng chưa đến mới thực sự là vô vị.

Sau khi hoàn thành một loạt công tác kiểm tra, đã là 11h30’, Quân Mạc vừa mới đi đến phòng mình còn không kịp ngồi xuống thì điện thoại liền vang lên.

“Thực xin lỗi, quản lí Lý. Có một vị khách nói gối và ga đệm giường có mùi khác thường, chúng tôi đã thay đổi 4 bộ rồi nhưng vẫn không vừa lòng, đang phát giận.”

“Vị khách nào?” Quân Mạc thật ra sửng sốt một chút, lý do trách cứ như vậy thực là không thỏa đáng.

“Là khách VIP của Thụy Minh.”

Đầu óc Quân Mạc ong lên một chút, người khách Thụy Minh này… Hôm nay các vị lãnh đạo còn đặc biệt cường điệu tập đoàn Thụy Minh cùng khách sạn hợp tác, cần phải “tận dụng thời cơ”. Còn cường điệu bỏ thêm ý này, tham dự hội nghị là đã giả ngầm hiểu rồi. Tin tức mỗi ngày đều nói rằng lãnh đạo tập đoàn Thụy Minh đang ở H, mà Nam Đại nếu cùng Thụy Minh ký hợp đồng hợp tác thì không thể nghi ngờ lại đem người đến đây để dò la.

“Cô đi chuẩn bị một cái phòng, toàn bộ thay bao gối cùng sàng đan mới, rồi đổi phòng đó cho cô ấy.” Quân Mạc dùng bả vai cùng lỗ tai kẹp lấy điện thoia, đồng thời mặc lại bộ đồng phục quản lí lao ra bên ngoài.

Khi cô đẩy cửa vào, cô nhìn thấy một người phụ nữ thực cao đứng ở trước giường, lạnh lùng đánh giá người phục vụ đang đổi sàng đan mà trên mặt đất đã đây bao gối cùng sàng đan đang mới vừa được thay đi đổi lại. Người phục vụ nhìn thấy Quân Mạc đang tiến vào đều nhẹ nhàng thở ra “Quản lí Lý.”

“Cô Liêu, thực sự xin lỗi. Là sơ sẩy của chúng tôi làm cho cô bây giờ còn không thể nghỉ ngơi.” Quân Mạc mỉm cười chống lại khuôn mặt đang tức giận kia, ước chừng là cô ta vừa tham gia vũ hội, hóa trang cực kỳ tinh xảo lộ ra hình dáng phong tình. Cô chợt sửng sốt, khuôn mặt này rất quen thuộc, hình như chính mình đã thấy cô ta trong lần mua đọc một cuốn tạp chí người mẫu nổi tiếng.

“Cô là quản lí sao?” Liêu Khuynh Nhã tùy tay lôi ra một sàng đan, “Cô lại đây thử xem, đến tột cùng là có mùi gì hay không?”

Quân Mạc tiếp nhận, cúi đầu một chút sau đó khe nhíu mày, “Cô Liêu, đây là sơ sẩy của phòng giặt quần áo. Mấy ngày nay thời tiết ẩm ướt, khả năng tẩy trừ sau đó hong khô không có đúng lúc. Tôi đã nhờ bọn họ dọn cho cô một gian phòng khác, sàng đan ở phòng mới cũng đã được thay cho cô. Cô trước tiên cùng tôi đi qua kiểm tra một chút, như vậy có được không?”

Liêu Khuynh Nhã lạnh lùng nhìn Quân Mạc liếc mắt một cái, gật gật đầu. Quân Mạc phân phó người phục vụ đứng ở bên nhanh chóng giúp đỡ thu thập hành lý, rồi mới chậm rãi giúp cô ta rời đi.

Quân Mạc tự mình thay cô ta mở cửa, rất nhanh người phục vụ đưa tới một bộ bao gối cùng sang đàn mới. Cô ta cùng Quân Mạc xem nhân viên trải sàng đan, đầu tiên cúi đầu ngửi một chút, sắc mặt dịu đi đôi chút, lúc này mới nói, “Được rồi.”

Quân Mạc tiếp nhận một ly sữa ấm từ người phục vụ, nhẹ nhàng đặt ở đầu giường lại thấp giọng nói, “Thật sự là thực xin lỗi, cô Liêu. Ngày mai chúng tôi sẽ đưa đến cho cô một vé VIP làm vật bồi thường. Tuy rằng đêm nay ảnh hưởng đến giấc nghỉ ngơi của cô nhưng vẫn hi vọng cô ở nơi đây thật thoải mái.”

Quân Mạc đóng cửa, thở phào nhẹ nhõm, người phục vụ đứng ở một bên, Tiểu Lương hơi uể oải hỏi, “Quản lí Lý, tình hình lần này có phải rất nghiêm trọng hay không?”

Quân Mạc vỗ vỗ bải vai cô , nhẹ nhàng nói, “Không cần lo lắng. Chuyện này tôi sẽ không báo lên, hôm nay gặp được hai vị khách khó chiều. Sàng đan của chúng ta đều trải qua thời gian tiêu độc cực nóng, thế nào còn có mùi vị gì chứ?”

Khách sạn cùng với Thụy Minh hợp tác vừa mới bắt đầu, cô thực sự không dám nhất thời đi đắc tội với khách quý của tổng giám đốc Thụy Minh, cho dù có uốn cong thành thẳng cũng đành phải vậy.

Khi trở lại căn phòng của mình, rốt cuộc cô cảm thấy kiệt sức, làm công việc ở khách sạn đúng là không cười vui không được, nhưng trong lòng cũng khó tránh khỏi chán ghét. Khi làm việc cô mới hiểu được con người thời nay nếu có hai ngày nghỉ thì có ý nghĩa quan trọng như thế nào, nay được đi làm thành phần tri thức cấp cao, tiền lương làm cho người ta vừa lòng, khả năng trong lúc này lại vẫn là người uống nước, ấm hay lạnh chỉ người đó biết.

Vì thế ngày thứ hai suýt nữa đến muộn trong cuộc họp, Quân Mạc cơ hồ kéo dài đôi giày cao gót màu đen rồi mới nghiêng ngả lảo đảo ngồi xuống bên cạnh Ân Bình. Quen nhau vài năm, Quân Mạc quay đầu cũng biết Ân bất mãn đánh giá cao thấp về cô. Cô tự mình kiểm tra một lần, nhận ra phần bóng loáng ở sau đầu, đồng phục vẫn thỏa đáng rồi mới quay đầu nhìn Ân Bình.

“Tối hôm qua lại gặp chút phiền toái.” Quân Mạc dùng hành động để truyền đạt, khóe mắt lúc này liếc hạ nước miếng tứ tung của Từ Tổng.

“Quản lí Lý, buổi chiều hôm nay, khách VIP đến, lúc đó cô cùng quản lí Hứa đi tiếp đãi, tổng giám đốc tiêu thụ của Thụy Minh có khả năng còn muốn cùng các cô bàn về một số việc trong đại hội lần này.”

Quân Mạc vội vàng gật đầu, ghi xuống sổ rồi lại vụng trộm ngáp một cái. Ân Bình hung hăng liếc cô một phen. Quân Mạc có ý cười nhưng lại không dám thể hiện ra, chỉ chờ cuộc họp hoàn thành, chạy tới chạy lui mãi cuối cùng cũng bắt đầu sửa sang lại văn kiện. Sau đó đợi lát nữa khi có tiếng gọi cô mới miễn cưỡng mở miệng, “Chuyện gì thế?”

Ân Bình không nhịn được đành dặn dò cô, “Không phải vừa kết thúc nghỉ đông sao! Nhìn cậu hôm nay như chết vậy, ánh mắt đều là thũng xuống, mà cũng không hề trang điểm.”

Quân Mạc liên tục xin tha thứ, “Tớ sai rồi. Nhưng tại hôm qua phải làm đến quá muộn.” Cô dừng một chút, vừa cười, “Tớ nghĩ mua cái túi kia thì tớ cạn túi rồi. Tiền thưởng tháng này có lấy được hay không cũng chưa biết, cậu nghĩ tớ có thể lấy gì để đưa tiền ăn cho bố mẹ tớ đây?”

Cô đem chuyện tối hôm qua kể lại chi tiết cho Ân Bình, chỉ thấy ánh mắt của Ân Bình tỏa sáng, tựa như bát quái, cảm xúc đều bị điều động lên – người mẫu xinh đẹp vào ở nhưng là vẫn lấy danh nghĩa tổng giám đốc đăng kí, “Không nghe nói tổng giám đốc Thụy Minh có tin đồn là có bạn gái, cậu nói xem…chúng ta đem tin tức này bán cho tạp chí giải trí… cậu có đủ mua cái túi kia hay không?”

Quân Mạc mặt căng thẳng, “Ai, chú ý chức vụ của mình đi!” Chợt nghĩ nghĩ lại, “Tớ ưa tài nguyên chung cơ, còn không bằng lên mạng trực tiếp phát mấy cái bái thiếp.” Sau đó rốt cục nhịn không được, cả hai cười một tràng lớn.

Nói giỡn rồi nói giỡn, khả năng làm việc vẫn phải hoàn thành. Cô phải sửa sang lại tư liệu của Thụy Minh, có thông tin về sản phẩm lớn của công ty trong quý cũng sắp bắt đầu được mở rộng diện tiêu thụ. Nam Đại bước đầu đã muốn cùng Thụy Minh bàn bạc, tuyên bố bao gồm sản phẩm mới, tiếp đãi khách hàng chờ một loạt dịch vụ, điều này cũng đồng nghĩa Nam Đại sắp trở thành khách sạn quan trọng nhất trongviệc tiếp đãi khách của công ty Thụy Minh. Quân Mạc về nghỉ ngơi, nhất thời trong đầu có cảm giác bất an.

Điện thoại vang lên tiếng linh, Quân Mạc vừa thấy hiển thị Giám đốc Từ, không dám chậm trễ, “Thưa giám đốc Từ.”

“Như vậy, dạ được. Tôi lập tức đi chuẩn bị.” Gác điện thoại, Quân Mạc lập tức hỏi chuyện phòng ốc từ quản lí Hồ, “Quản lí Hồ, khu phòng của chúng ta còn mấy phòng vậy? Trợ lí của tổng giám đốc Thụy Minh vừa gọi điện đến yêu cầu thêm một phòng thường, có người phục vụ.”

“Ừ. Cái gì?” Quân Mạc  ghi nhớ các phòng. “Tôi sẽ coi lại ngay. Ừm, là khách của lão tổng bọn họ phải không? Khả năng buổi chiều sẽ có phòng cho bọn họ.”

Bữa cơm trưa này thật là vô vị, mặc dù yêu thích nhất là cơm gà quay, Quân Mạc chỉ ăn vài miếng rồi buồn bực đặt đũa xuống. Cô hâm mộ nhìn thoáng qua Ân Bình rồi cầm ly nước lên uống. Cô hề hề thở dài đáng thương, “Cậu nói thử xem tớ vì sao thành như vậy, ăn cơm khẩn trương cũng đều không vô.”

Ân Bình cười, cũng không để ý đến cô, “Làm trong cái nghề này thì cậu luôn tươi cười ngọt ngào mà nói. Thế có còn muốn làm bộ là khách nữa không hả?” Lời nói này một li cũng không sai ,hướng ánh mắt tười cười về Quân Mạc như “Vô hại”. Xưa kia rất khó chiều là lòng khách, chỉ cần cô để ý tránh tranh cãi, hướng nơi vùa đứng mà mỉm cười thành khẩn xin lỗi chắc chắn sẽ bách chiến bách thắng.

Quân Mạc rầu rĩ ăn mấy miếng cơm, chính muốn nói, “Lần này không giống.” Ân Bình rất ít khi thấy cô buồn như vậy, đặt đồ uống xuống, cố gắng phan tích cho cô, “Cậu có biết giám đốc Từ giảo hoạt gian trá cỡ nào sao? Vì sao lại cho cậu cùng quản lí Hứa đi cùng nhau? Quản lí Hứa giống như đại mĩ nhân vậy. Đã có mặt ở đó rồi thì cậu dù không rên một tiếng thì cũng không chắc không có quan hệ.” Cô buông ly nước trái cây trong tay ra. “Huống hồ, cậu so với cô ta có gì mà phải nghĩ…Có cái gì phải sợ? Đến lúc đó cậu cứ việc hướng phía sau cô ta mà đứng, chuyện gì cũng chẳng ảnh hưởng được tới cậu.” Cô ấy còn bĩu môi, “Dù sao cô ta cũng vì yêu mà dao động.”

Quân Mạc không nhịn được mà cười. Làm cái ngành khách sạn này, về sắc đẹp hợp ăn ở yêu cầu rất cao, mà quan hệ xã hội của quản lí Hứa lại là người nổi bật, dung mạo, tài ăn nói, dáng người, đều được công nhận tuyệt đối. Quân Mạc gật gật đầu, ánh mắt gian xảo mang chút điểm oán khí. “Lần này thực quá đáng, tớ mới được nghỉ ngơi còn không có thời gian chuẩn bị, thế này khiến cho người ta đi…” Cô không phải là bất bình đơn thuần, dù sao việc này quản lí cấp cao không phải không tiếp đãi qua, chính là lần này chuẩn bị chưa tốt. Quân Mạc có cảm giác như chưa đánh mà đã bại. Cô không khỏi cảm thấy trong lòng không vui.

Đeo đồ trang sức trang nhã, bộ phận hành chính của tổng bộ liền gọi điện tới giục Quân Mạc đến phòng tiếp khách. Quân Mạc vội vội vàng vàng chạy tới tầng cao nhất. Hứa Ưu đã đứng ở cửa chờ cô, dung mạo tao nhã, không chê vào đâu được làm cho Quân Mạc cảm thấy an tâm, cô hướng theo ưu điểm đó gật đầu rồi lẳng lặng đứng.

Giám đốc Từ cùng một người còn trẻ tuổi theo dòng người trong phòng họp đi ra. Quân Mạc hơi kinh ngạc, cảm thấy giám đốc Thụy Minh thật trẻ tuổi. Khi có chút ánh mặt trời qua đầu, tóc mượt mà cùng hưu nhàn giả dạng. Người đó vừa đi vừa hướng về phía hai người bọn cô, thái độ thành thật, thật là có cảm tình.

Giám đốc Từ đứng một bên giới thiệu, “Đây là giám đốc tiêu thụ của Thụy Minh, Mã Sơ Cảnh. Ha ha, đây là hai người quản lí bên khách sạn chúng tôi, quản lí Hứa và quản lí Lý.” Quân Mạc không hề lên tiếng, liếc nhìn Hứa dáng vẻ muốn vươn tay, trong lòng cười nhạo chính mình, “Thật sự là nghĩ rằng thần không biết quỷ không hay sao? Người ta là giám đốc bộ phận của Thụy Minh làm sao có thể rãnh đến nổi tự mình đến xem xét hội trường cùng mọi thứ …..” Nhất thời tưởng vậy cũng không hẳn khẩn trương mà thoải mái vươn tay nói, “Rất vui được gặp.”

Mã Sơ Cảnh nhìn hai vị quản lí cấp cao trước mắt, nhất thời cảm thấy như được mở rộng tầm mắt. Huống chi vừa rồi trên đường đi đến phòng họp, hắn có gặp một đám người phục vụ có dung nhan không tinh tế, dáng người cao gầy. Anh vừa định mở miệng, di động liền vang lên: “Ừ. Được rồi, tôi lập tức đến đó cùng họ.”

Rồi anh xoay người hỏi giám đốc Từ, “Là như thế này, thư kí Trần ở yến tiệc nói giám đốc Hàn ở trong này đặt phòng. Cô ấy nghĩ xem trước một chút. Nếu được mong khách sạn có thể đưa chúng tôi đi chọn phòng. Cậu ấy lập tức đi ra.”

Giám đốc Từ nói, “Quản lí Lý, chuyện phòng này buổi sáng tôi đã cho cô xác nhận qua. Cô nhanh chóng đi đến tầng trệt chờ, khách hàng có ý kiến gì liền lập tức cho phục vụ đi làm.”

Quân Mạc thở dài, mỉm cười, “Tôi lập tức đi ngay.”

Cô nhanh chóng đi thật nhanh, gió lạnh thổi vào làm gương mặt trở nên ửng đỏ, đi đến đại sảnh thì vội vàng đối mặt với mặt kính ở bàn tiếp tân để sửa lại mái tóc mai. Vừa quay người lại, một dáng người đàn ông mặc âu phục màu đen tiến lại đây. Quân Mạc liếc mắt một cái, thấy ngoài cửa có một chiếc xe màu đen Bentley đang dừng. Trong lòng không rõ thán phục, lại nhìn chung quanh, Mã Sơ Canh cũng không nói với thư kí. Lúc này mới nhận được điện thoại, giám đốc Từ đi tới thoáng giải thích một chút đương nhiên người đến là vị giám đốc Hàn .Cô thật muốn chán mất, đành đón nhận thôi, “Giám đốc Hàn sao? Rất vui được phục vụ!”

Chàng trai trẻ tuổi cao lớn trước có phần quen quen, sửng sốt vài giây rồi mới tìm trong tư liệu kho trí nhớ khổng lồ được tập trung lại kia .Thì ra một ngày ở tiệm cà phê, cô đã gặp chàng trai này. Trong nháy mắt khiếp sợ qua đi, nhớ tới một ngày kia cô chính là kinh ngạc vì anh có khí chất hoàn mỹ. Bây giờ nghĩ lại quả thật là rất giỏi, một cái chớp mắt cảm khái, lập tức thần sắc cô tự nhiên trở lại vươn tay tự giới thiệu. Đối phương lại không có phản ứng, Quân Mạc cũng mỉm cười xem anh ta là một người có thái độ kiêu căng là được rồi. Làm ở khách sạn này đến nay, cô đã sớm hiểu được chuyện này là rất bình thường.

Cô lặp lại một lần nữa, “Rất vui được phục vụ ” rồi sau đó lẳng lặng nhìn anh bằng hai tròng mắt. Ánh mắt anh trầm tĩnh, rất hợp với khí chất anh. Nhưng thật ra sắc mặt có chút ũ rũ, con ngươi thẳng tắp nhìn lại đây, tựa hồ có chút đăm chiêu.

Hàn Tự Dương không hề phản ứng một giây nào, lại thật kì lạ nhớ về buổi chiều mùa đông với nụ cười ấm áp kia. Anh liếc mắt một cái đã nhận ra cô, một ngày kia ở tiệm cà phê cô làm bồi bàn nữ vì chính mình đã bưng tách cà phê lam sơn cho anh, thì ra thật sự lại là quản lí khách sạn. Nhưng vừa rồi, cô đã đứng đối diện với mình cười, ngọt ngào mà tinh thuần, vắng vẻ bình thường, giống như một đóa sắc vĩ, mở ra diễm mĩ, kì thật thấy gió thu tiêu điều.

Anh mỉm cười, cùng Quân Mạc bắt tay, tay anh thon dài lực mạnh, ôn hòa mà khô ráo. Quân Mạc hơi cúi đầu, móng tay của anh cũng cắt bằng làm sạch.Phía sau anh chàng trẻ tuổi, người bán hàng trung tâm phát ra tiếng hô lớn. Quân Mạc đi trước dẫn đường, hung hăng nhìn các cô vài lần, ám chị các cô ấy thời khắc quyết định như thế này không được phạm vào bệnh háo sắc. Một bên lại làm người giới thiệu cho khách, “Chúng tôi có hai phòng khách phù hợp với yêu cầu của giám đốc đây, một cái là phòng kiểu tổng thống, ở lầu hai. Một cái khác là phòng doanh nhân ở lầu 3, anh xem thử rồi cho quyết định.”

Hàn Tự Dương sóng vai cùng cô đi tới, hơi hơi sường thủ. Cô gái bên cạnh mình mặc bộ đồng phục màu xanh đen, giọng nói ôn nhu, làm cho người ta cảm thấy như gió xuân đang thổi. Anh thậm chí không thể nói rõ hiểu biết về cô, giả như một ngày kia, kì thật nếu không tươi cười, ngẫu nhiên thói quen cũng nhợt nhạt nơi miệng, làm cho người ta cảm thấy có tâm sự. Chức vụ quản lí cô làm rất tốt, mọi người nhìn không thể tìm được sơ hở bên trong đó.

“Giám đốc Hàn…Giám đốc Hàn.” Quân Mạc chần chờ hô một tiếng. Cô hoàn toàn đồng tình cho nhân viên cấp dưới của vị giám đốc Hàn này. Một người lãnh khốc cũng khó có thể tiếp cận, hẳn là rất khó thu phục…..Nhưng trước mắt cô đã lấy lại tinh thần, trước mắt xem cái người lãnh khốc này thì cũng nên đồng tình chính là mình.

“Ừ” Hàn Tự Dương bất động thanh sắc,  lấy lại tinh thần, nhấc chân mở cửa vào gian phòng.

Hàn Tự Dương tùy ý nhìn phòng khách, thư phòng, ban công, phòng ngủ cùng phòng rữa mặt, không nói được lời nào. Quân Mạc đành phải nói,“Giám đốc Hàn, trên lầu còn có một phòng cho danh nhân nữa. Anh có muốn đi xem không?”

“Được, phiền cô rồi.” Hàn Tự Dương gật đầu về phía cô nói.

Quân Mạc lại đưa anh lên lầu nhìn phòng khác. Gian phòng này là nơi cá nhân Quân Mạc rất thích vì phong cảnh của nó, màu sắc chủ đạo là màu lạnh, đơn giản mà không quá phô trương. Tuy rằng so với một khách sạn cao cấp, lại càng thanh thoát và thực dụng. Hàn Tự Dương đứng ở ban công, đối mặt với hồ nước, nghênh diện dù có lạnh như băng thì hơi thở vẫn ẩm ướt. Quân Mạc đứng phía sau anh, chỉ thấy bóng dáng cao lớn rất nhiên của anh.Trong mơ mơ màng màng, cô chưa biết rằng chẳng bao lâu sau, chính mình sẽ dựa vào con người ấy cũng như có bả vai rộng lớn vậy.

“Quản lí Lý, cô thấy phòng này thế nào?” Hàn Tự Dương lơ đãng hỏi, đuôi lông mày hơi giơ lên.

Quân Mạc lấy lại bình tĩnh, “Nếu là tôi lựa chọn, đương nhiên thích gian này.”

Chính là khẽ mỉm cười ngẩng đầu nhìn phản ứng của anh, cô cứ nghĩ rằng một người con trai độc thân lại làm về nghành sản xuất khoa học kĩ thuật điện tử thì thiên vị sẽ ít đi hơn một chút chứ.

“Vậy lấy gian này đi.” Anh gật đầu, khóe miệng hơi giương lên.

Quân Mạc thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Còn có cái gì anh không hài lòng sao ạ?”

Hàn Tự Dương ngồi xuống ghế sô pha, mi mắt hơi rũ xuống, nhịn xuống chỗ rượu đang làm anh choáng váng sau đó lại nhẹ nhành nói ra, “Tôi hiện tại sẽ dùng gian phòng này vậy.”  Vốn định thư kí Trần đến xem phòng nhưng anh tức thời cảm thấy không thoải mái, đơn giản muốn một gian phòng nghĩ ngơi. Quân Mạc sửng sốt, việc gật đầu, “Được, anh nghỉ ngơi cho khỏe. Đợi một lát nữa tôi sẽ nói người đưa tạp chí lên đây cho anh.”

Hàn Tự Dương nhịn không được, quay đầu nhìn, dáng vẻ mảnh khảnh loa liền biến mất ở ngoài cửa. Anh chầm chậm thu hồi ánh mắt, cảm giác thật kì diệu.

Hết chương 1

p/s: Hiện tại vì cuội sẽ edit tiếp nên tranh thủ post lại đồng thời thêm chú giải về các loại cà phê🙂

Cà phê latte (tiếng Ý: caffè latte) là kiểu cà phê sữa của Ý, thường được uống trong bữa ăn sáng. Người Ý uống cà phê latte trong một cốc to, có khi đựng trong bát. Một cốc latte bao gồm 2 phần: espresso (khoảng 50 ml) và sữa nóng. Bọt sữa hiếm khi được sử dụng.

Cách pha cà phê này có thể tham khảo ở đây :  http://gucafe.com/gu-cafe/che-bien-pha-che/cach-pha-ca-phe-latteclip.html

Cà phê Lam sơn  – Blue Mountain Coffee:  Cà phê Blue Mountain là một trong những loại hạt cà phê arabica có giá thành cao và được ưa chuộng nhất trên thế giới. Nó có nguồn gốc ở vùng núi Blue Mountains thuộc Jamaica. Người ta gọi loại hạt cà phê này là Jamaican Blue Mountain để phân biệt với những loại hạt cà phê khác.

Với độ cao trên 2000 m, vùng núi Blue Mountains là một trong những vùng trồng cà phê cao nhất trên thế giới. Khí hậu ở đây dễ chịu, lượng mưa lớn, đất rất giàu dinh dưỡng và thấm nước tốt. Sự kết hợp giữa đất đai và khí hậu tạo nên điều kiện lý tưởng cho cây cà phê. Tuy nhiên loại cà phê này không thích hợp với các điều kiện khí hậu khác. Sự thay đổi khí hậu sẽ dẫn tới sự thay đổi hương vị cà phê. Chính vì thế mà hiện nay nó mới chỉ được trồng ở Jamaica và Hawaii.

Theo những người sành cà phê thì loại cà phê này đượm mùi, ít chua, có chút xíu vị ngọt, đậm đà. Giá một kg cà phê loại này hiện nay khoảng 100 USD. Nhật Bản là nước nhập khẩu cà phê Blue Mountain nhiều nhất (90% tổng sản lượng).

Tìm hiểu thêm về loại cà phê này tại đây : http://baike.baidu.com/view/4786.htm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s