[Chương 2] Một Ly Cà Phê Tình Yêu

Standard

Chương 2 : Cà Phê Ireland.

Edit : chucuoiyeu + Sora Jenny 

Quân Mạc tới trước quầy tiếp tân dặn dò mấy người phục vụ, cô không dám quên, thời điểm đối mặt với một đám con gái đã hiểu rõ ràng được. Đại nhân vật như vậy cô thực sự đắc tội không nổi, chỉ cần vài ánh mắt đã khiến ánh mắt của những cô gái này bay loại, hiển nhiên là tâm trật quỹ đạo rồi… Quân Mạc cười lắc đầu, một đường trở lại văn phòng, vừa nhìn thấy thời gian cách giờ tan tầm rất sớm, không khỏi vui vẻ đứng lên. Cô đơn giản chỉ là người bình thường như thế, thực dễ dàng cảm thấy thỏa mãn mọi thứ. Có lẽ bây giờ Hứa đại mỹ nhân chỉ sợ rằng đang còn mang đôi giày cao gót chạy loạn ở khách sạn. Thực sự may mắn chính bản thân mình có thể kiếm được chuyện thật sự đủ tiện nghi như thế này.

Gọi điện thoại thông báo tới các trưởng ca, cẩn thận cường điệu tầm quan trọng của vị khách lớn này, mới vừa rồi còn nhớ rõ là đã đáp ứng với Tổng giám đốc Từ. Cô chỉ nói đơn giản tình hình đó, Từ tổng đã liền phân phó, “Tiểu Hứa gần đây còn phải tiếp đón đoàn du khách từ Mỹ, cô ấy cũng có chút việc trong quan hệ xã hội nên mới dẫn tới tình trạng như thế. Như vậy cuộc thông báo sản phẩm mới của Thụy Minh cô cũng nên đi tham gia, được không?”

Đây cũng nằm trong dự kiến của Quân Mạc nên cô cũng không có kinh ngạc gì, chỉ nói “Được”. Cô thừa dịp Từ tổng lấy hơi để nói cô vội vàng chen vào việc khác, “Ai nha, ban phòng vụ có lời mời. Tôi phải đi trước đã.” Vội vàng nhấn nút kết thúc cuộc gọi, Quân Mạc cười khổ ngồi trở lại trên ghế, ngồi ngây ngốc ra một lúc lâu. Cô giờ chỉ hi vọng thời gian đi qua nhanh một chút, sáng sớm cô đã hẹn cùng Ân Bình đi dạo phố rồi.

Khó khăn xử lý xong công việc, xử lý xong việc khách hàng phàn nàn về việc âm thanh quá lớn từ công trường đang thi công ở bên ngoài gần khách san. Quân Mạc thay bộ đồng phục ra, thay vào bộ quần áo hưu nhàn của mình rồi liền đi tới cửa sau đợi Ân Bình.

Theo quy định, nhân viên không thể đi cửa chính, hơn nữa cửa sau không giống như cửa chính là một con đường rộng lớn rợp bóng mát, không khí thoải mái, luôn luôn hiện lên trong tầm mắt những hãng xe danh tiếng. Cửa sau đó chính là một phố ăn vặt đầy nhốn nháo, vừa đi ra ngoài sẽ dung nhập vào nơi náo nhiệt này, làm cho người ta cảm thấy tràn ngập sự ấm áp của trần thế.

Cảnh tượng kế tiếp sau đó làm cho Quân Mạc trợn mắt há hốc mồm, Ân Bình có thể đi trên đôi giày cao gót đó mà chạy vội đến chỗ cô, tốc độ đủ có thể lấy so sánh với chuyện trèo tường vượt biên à nha.

“Tớ nghe nói… nghe nói…” Ân Bình nắm lấy vai Quân Mạc, há mồm thở dốc.

“Tổng giám đốc của Thụy Minh siêu cấp suất sao? Đúng hay không?” Cô kiên nhẫn đợi bạn mình nói xong, khóe mắt nhịn không được ánh lên một tia giảo hoạt.

“Tin tức có đáng tin hay không vậy?”

“Đám người phục vụ bốn phương tám hướng kia có thể đừng háo sắc như vậy có được không? Tớ muốn không trừng các cô ấy cũng không được, một đám đều bị mê hoặc thành như vậy.” Quân Mạc nhẹ nhàng bâng quơ nói.

“Nói mau đi.” Ân Bình mất đi kiên nhẫn, hung hăng nắm lấy cánh tay Quân Mạc.

“Có thể nói như vậy, nếu không phải là người lắm tiền thì cũng là một người có khí chất khác người bình thường chúng ta.” Quân Mạc nắm tay bạn mình ra, “Cậu xem xem cái gọi là người đàn ông độc thân hoàng kim thì người nào không gian manh giảo hoạt chứ. Anh ta trưởng thành lên như vậy cũng không dễ dàng gì.” Cô cười, “Bất quá cũng phải nói, giám đốc tiêu thụ của bọn họ cũng thực là một soái ca nha. Cậu nên tận dụng thời cơ đi.”

Ân Bình hoài nghi nhìn cô một cái, thấy cô không giống hay nói giỡn mới nhịn không được than thở, “Chung thân đại sự của tớ, cậu đừng có gạt tớ đó. Vạn nhất chậm trễ nhân duyên tốt….”

Quân Mạc cười lớn, “Từ khi nào thì cậu đã muốn có nhân duyên tốt rồi vậy? Hiện tại nghiệp vụ của chúng ta cùng Thụy Minh nhiều như vậy, cậu cũng có thể nhìn thấy được.”

Các cô đi sau con phố nhỏ đến một quán cơm để ăn tối, theo thường lệ là “uyên ương” quán. Quân Mạc thích ăn lạt với một mảnh hồng hồng ớt, nhìn Ân Bình đang líu lưỡi. Kỳ thật Quân Mạc sinh trưởng ở một gia đình ở phía nam, từ nhỏ ăn những món này thành thói quen sau này lại đi đến phía bắc học đại học. Tuy không thích ứng được với khẩu vị mặn trong đồ ăn ở nơi học nhưng hiện tại trở về quê hương làm việc, lại thường nhớ tới , nhịn không được chỉ cần ăn quá một lần đã nghiền.

Ăn uống no đủ, ngoài trời gió lạnh thổi tựa hồ cũng không gây nên sự sợ hãi gì, chỉ cảm thấy gió thổi tới trên mặt rất là mát mẻ. Hai người khoác tay nhau, vừa đi dạo phố vừa thảo luận. Ân Bình đột nhiên đồng tình nhìn Quân Mạc liếc mắt một cái, “Biết sao không? Người đẹp Hứa vừa rồi đến chỗ tổng giám đốc để tố khổ.” Quân Mạc lập tức cảnh giác lên, “Như thế nào?”

“Chính là đại soái ca mà cậu đề suất kìa, thực khó chơi nha. Đề ra nghi vấn rồi điều tra đông tây, người đẹp Hứa đều nhanh chóng bị làm cho đến phát khóc, đánh chết cũng không nguyện ý hợp tác nên lại đi xuống. May mắn trên tay còn có vài việc cần làm chỉ có thể nói qua loa cho xong thôi.” Ân Bình chậm rãi nói, bộ dáng giống như vui mừng khi thấy người gặp họa vậy.

Quân Mạc thiếu chút nữa là sặc, “Vừa rồi như thế nào lại không nói?”

“Sợ cậu không có khẩu vị mà ăn cơm thôi.” Ân Bình chậm rãi nói, “Tớ thấy cậu đừng đi dạo phố nữa, vẫn là nên về xem xem tình hình thế nào có lẽ tốt hơn.”

Quân Mạc ầm thầm thở một hơi, cảm thấy Hứa Ưu cùng Từ tồng đúng là không có chút phúc hậu nào. Ngược lại làm ra bộ dạng thanh thản nữa chứ, “Tốt xấu gì tớ cũng là nhân viên của lão, bọn họ còn có thể làm khó tớ tới mức nào chứ? Đi, đi dạo phố thôi.”

Về nhà sẽ không thoải mái như vậy, cửa đã được mở — cô đem các loại túi to túi nhỏ hướng ghế sofa mà để nhưng cũng chẳng có hảo tâm đâu mà sửa sang lại, vội vàng mở máy tính ra kiểm tra và nhận mail từ Thụy Minh gửi đến, bên trong có bối cảnh tư liệu mà cô cần đã bị qua tay. Cái này nhất định là vào lúc ban ngày rồi. Cô theo thói quen tính đi đến tủ ly chén, lại phát hiện sớm rỗng tuếch — cô sớm đã quên pha cà phê. Ngẩn đầu nhìn trần nhà đã gần tới đêm khuya, ngẫm lại vẫn là nên quên đi, miễn cho mất ngủ. Ngày thứ hai chỉ sợ còn phải toàn lực mà ứng phó thôi.

Kỳ thật tập đoàn Thụy Minh lớn như vậy, lý gì lại không có người tài. Việc Quân Mạc cần làm chính là vì bọn họ mà tìm kiếm một nơi phù hợp với các hạng mục chỉ tiêu cụ thể để chứng thực. Nghe thì thực là đơn giản lắm, kỳ thật Quân Mạc bắt đầu hiểu được sự khó xử của Hứa Ưu. Thụy Minh cẩn thận như vậy đến ngay cả một cái xe cụ thể đều phải so đo, Quân Mạc liền theo các phòng ban mà điều động nhân viên, dễ dàng cho tổ chức phối hợp.

Mã Sơ Cảnh về phần hợp tác cũng khá tốt, công việc cần Quân Mạc xử lý cũng có rất nhiều, cuối cùng cũng có chút an ủi. Trong quá trình làm việc thật là khắc nghiệt nhưng là dù sao cũng có thể coi như là một thanh niên ưu tú. Làm việc rất nhiều cũng cùng nhau nói chuyện phiếm hay đùa giỡn. Hai người phối hợp thực ăn ý, sau hai ngày kế hoạc sơ lược đã được đưa ra. Sân cụ thể cũng đã được xác định, Quân Mạc cười nói, “Khi nào thì cho tổng giám đốc của các anh xem qua?”

“Boss của chúng tôi không có quản chuyện này.” Mã Sơ Cảnh miễn cưỡng đóng laptop lại, “Đừng nóng vội, ít nhất còn phải sửa chữa 7 đến 8 lần nữa.”

Quân Mạc thở dài, cùng Mã Sơ Cảnh nói lời tạm biệt rồi trở lại văn phòng.

Nhân viên tiếp tân gọi điện tới phòng làm việc, “Lý quản lí, tổng giám đốc Hàn hiện tại đang ở phòng.”

Theo lý mà nói phải ba ngày nữa, lúc đó mới điện thoại hỏi thăm đáp lẽ trưng cầu ý kiến. Quân Mạc lên tiếng, nối đường dây riêng. Cô có cảm thấy có chút gì là khẩn trường, có thể trong nháy mắt làm cho bản thân mình lại cảm thấy buồn cười, sớm qua được bạn Kỉ Linh háo sắc rồi sao. Nhưng nhớ tới mạc danh kỳ diệu của con người kia không khỏi khiến cho con ngươi có chút đen lại, cảm thấy không nên để tâm.

Đầu kia điện thoại vang đến thanh âm tựa hồ có chút mệt mỏi, khàn khàn, “Alo?”

Quân Mạc vội vàng chuẩn bị tinh thần, theo thói quen liên tiếp dùng từ phản xạ có điều kiện nói ra, cái này gọi là một tiếng trống làm cho tinh thần hăng hái thêm, “Xin chào tổng giám đốc Hàn, chúng tôi muốn trưng cầu một chút ý kiến của anh đối với sự phục vụ của khách sạn. Xin hỏi anh có vừa lòng khi ở đây không?”

Hàn Tự Dương nằm trê sô pha, không vừa lòng nói, “Tốt lắm.” Hắn vốn không quá mức để ý đến những người này.

Quân Mạc dừng một hơi, ngữ khí cũng thoải mái lên, “Cảm ơn anh. Nếu có ý kiến gì, anh có thể trực tiếp đánh điện riêng đến nhóm quản lí, chúng tôi sẽ cố hết sức phục vụ chu đáo. Quấy rầy anh rồi….”

Cô đang muốn nói hẹn gặp lại, đầu kia điện thoại lẳng lặng mở miệng hỏi lại, “Xin hỏi cô là ai?”

Quân Mạc sửng sốt, đành phải nói, “Tôi là Lý Quân Mạc. Ngày đó là người đưa anh đi xem phòng.”

Lời vừa ra khỏi miệng, bỗng nhiên cảm thấy có chút dưa thừa. Người như vậy làm sao còn có thể nhớ rõ ngày đó chứ.

Hàn Tự Dương thu hồi lực chú ý lên chiếc laptop, khóe miệng hiện lên nụ cười như có như không vậy. Anh thản nhiên cường điệu, “Xin chào, Lý quản lí. Tôi thực vừa lòng với sự phục vụ của các vị.”

Tập toàn Thụy Minh.

Mã Sơ Cảnh cũng không chờ thư ký thông báo cho tổng giám đốc mà đi thẳng vào. Hàn Tự Dương chỉ mặc quần áo màu trắng, cổ áo buông lỏng cúi đầu xem văn kiện.

“Tổng giám đốc, anh như thế nào gần đây lại có chút nhàn như vậy a? Ngay cả doanh thu và các khoản tài trợ cho người mẫu đều nhúng tay vào là sao?” Hắn châm chọc cười cười, “Việc nhỏ như vậy không đáng kể gì, ngay đến cả tôi cũng lười quản nhưng anh như thế nào mà lại có hứng thế như thế hả?”

Hàn Tự Dương buông bút, gật gật đầu, “Không sai, chuyện này tôi đã trực tiếp quyết định.”

Mã Sơ Cảnh không để ý đến lời nói của hắn, ngữ khí vẫn càng ngày càng cao, “Chúng ta đối với mỗi người mẫu đều có yêu cầu. Anh làm như vậy, ban đầu chúng ta muốn ký hợp đồng với đám người mẫu đó. Bây giờ phải làm sao?”

“Chỉ cần thử một lần.” Hàn Tự Dưng nói xong im lặng dựa vào chiếc ghế dựa màu đen rộng thùng thình ở sau lưng, tựa hồ có chút không kiên nhẫn.

Mã Sơ Cảnh còn muốn nói nữa, Hàn Tự Dương đã muốn chuyển đề tài liền nói, “Cậu nói như vậy cư nhiên không có oán giận hợp tác? Thật sự là kỳ lạ.”

Mã Sơ Cảnh thở hắt mạnh ra, “Mặc kệ nói như thế nào, về sau cuối cùng vẫn là không cần như vậy… chúng ta rất khó làm.”

Tiếp theo sắc mặt nghiêm túc lạ thường, “Lần này người phụ trách khách sạn thực có khả năng, cô gái đó thực lưu loát.”

“Hử?” Hàn Tự Dương khẽ khiêu mi, trong giọng nói lộ ra vẻ hưng trí dạt dào.

“Anh cũng biết mà? Lý quản lí, chính là người ngày đó dẫn anh đi xem phòng.” Mã Sơ Cảnh đứng lên, “Tôi phải đi rồi,”

Đi tới cửa cũng không quên quay đầu lại hung hăng nói, “Chỉ lần này sau, hi vọng lần sau không cần tự tiện can thiệp sự an bài của cấp dưới nữa.”

Hàn Tự Dương nhìn hắn đóng sầm cửa, nhẹ nhàng lắc lắc đầu. Mắt như chuyển mở, tựa hồ nhớ tới gần đây thường có thể gặp cô gái ấy ở khách san… khi thì lúc cô mang túi xách đi làm, gặp anh thì cười hỏi thăm. Hoặc là ngẫu nhiên khi đến kiểm tra phòng, ở hành lang chạm mặt. Ạnh trùng hợp nhìn thấy cô ngồi nửa thân mình trên mặt thảm để kiểm tra, sau đó quay đầu nói với nhân viên đứng ở phía sau. Ngữ khí mềm nhẹ, thần sắc còn thực sự rất chuyên chú. Vì thế anh đột nhiên cảm thấy tâm tình vô cùng tốt.

Bận rộn như ngày trước, Quân Mạc cũng rất thích. Lúc nghỉ ngơi, trừ bỏ đến tiệm cà phê, cô tựa hồ cũng không đi đâu chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào cửa sổ, để những suy nghĩ bao vây lấy chính mình. Như vậy còn không bằng công tác liên tục, về nhà chỉ có ngủ ngay, cả giấc mơ cũng giống như bận rộn mệt nhọc mà ít đi, mở mắt ra đã là một ngày mới.

Buổi sáng này, có người đưa một số người mẫu đi đến trước cửa khách sạn, như vậy so với sự trống trải bên trong này cũng có tâm ý. Quân Mạc liên tục lắc đầu, đối với việc Thụy Minh dùng hội nghị phát triển để thể hiện phong cách thanh lịch của công ty thì cô có chút ý kiến, cảm thấy không thích hợp với đặc điểm di động được hiện đại hóa này cho lắm. Quân Mạc nắm bắt kế hoạch giống như Mã Sơ Cảnh nói là người kinh doanh lâu năm, phong cách cho đến thiên hướng sắc lạnh của màu sắc có thể cùng hợp với nhau thì càng tăng thêm sức mạnh.

Mã Sơ Cảnh nhíu mày, biểu tình cực kỳ nghiêm túc, khác với dáng vẻ ngày thường rất xa. Vừa rồi hắn cũng không ngẩng đầu lên phủ quyết trước đề nghị đó, nhưng có một chút cảm tình không tốt, “Ngoài trời sao? Vậy buổi tối hẳn phải để cho đám khách ăn không khí đi?”

Hắn nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn phía Quân Mạc, “Lý quản lí, hiện tại đem toàn bộ nhân viên thuộc kế hoạch lần này theo. Chúng ta đi nhìn xem đại sảnh lầu 2 sửa thành hội trưởng lớn như thế nào?”

Quân Mạc gọi điện thoại cho nơi đang tiến hành sửa, một bên đứng dậy, “Đi thôi.”
Đoàn người lại vội vàng đi tới lầu 2, lập tức bắt đầu công việc.

Mã Sơ Cảnh vốn đứng ở cửa, cùng với các cấp lãnh đạo thấp giọng thương lượng cái gì đó, bỗng nhiên phía sau vang lên một thanh âm vấn an, vừa mới quay đầu lại nhếch miệng cười nói, “Tổng giám đốc Hàn như thế nào lại đến đây?”

Hàn Tự Dương vẻ mặt thoải mái, “Cậu có thể cho rằng tôi đến trông coi đi. Giám đốc Mã nếu hiệu quả cuối cùng không tốt, cậu tốt nhất chuẩn bị đi cơ sở rèn luyện một chút đi.” Anh nhìn quanh bốn phía rồi hướng đến Lý Quân Mạc đang ở phía xa xa.

Lý Quân Mạc đang cùng trưởng ca thấp giọng thương lượng việc an bài phòng cho khách, đột nhiên sắc mặt của cô ấy có chút quái dị vội vàng quay đầu. Phía sau là một nam tử tuấn lãng mà ôn hòa, hướng chính mình chào hỏi, “Lý quản lí.”

“Xin chào, tổng giám đốc Hàn.” Quân Mạc vội vàng đáp, “Chúng tôi đang vội vàng bố trí lại nơi này. Anh có việc sao?” Mấy ngày nay nghiệp vụ cùng với Thụy Minh đến không ngừng, bọn họ thật ra vẫn thường chạm mặt lẫn nhau nên cũng có chút rất quen.

“Tôi chỉ đi ngang, tình cờ tới đây nhìn xem. Vất vả cho các cô rồi.” Hàn Tự Dương hướng trưởng ca phía sau cũng gật đầu thăm hỏi. Quân Mạc nhanh liếc liếc mắt một cái, Tiểu Trương ở phía sau trưởng ca vẻ mặt đã muốn đỏ lên.

“Đây là công việc của chúng tôi, không vất vả.” Cô cười.

“Hôm nay không phải là ngày nghỉ sao?” Hàn Tự Dương tựa hồ lơ đãng hỏi, “Các cô đều liều mạng làm việc như vậy, Từ tổng nên phải phát thưởng cho mọi người chứ.”

Quân Mạc vờ như không hiểu, cười giải thích, “Chế độ nghỉ ngơi của khách sạn chúng tôi cùng với các anh không giống nhau. Việc đến thì dù sao cũng phải đi làm, đợi cho nhàn mới có thể nghỉ ngơi thêm. Mọi người làm việc ở đây đều đã thành thói quen.”

Hàn Tự Dương vừa lắng nghe vừa hơi hơi cúi xuống, nói với cô ,“Xong việc rồi tôi mời mọi người ăn một bữa cơm đi.”

Quân Mạc sửng sốt, chợt cười nói, “Điều đó thật tốt. Tôi thay mặt mọi người cảm ơn tổng giám đốc Hàn.”

Mắt thấy anh phong độ rời đi, Tiểu Trương ở bên tai hô nhỏ, “Trời ạ.”

“Em đó, hoàn hồn đi. Em có biết hay không biểu hiện vừa rồi của em thực sự ngốc.” Quân Mạc có chút không kiên nhẫn gõ đầu cô. Lúc này cửa mở, tiến vào từng đợt gió lạnh khiến cho tay Quân Mạc chỉ cảm thấy lạnh như băng.

Tiểu Trương ũ rũ, “Không phải đâu. Lý quản lí, chị như thế nào mà không khẩn trương vậy?”

“Một đám tất cả các em, thật sự là Tư Mã Chiêu chi tâm thôi. Dù sao chị đối với hắn không có ý đồ.” Cô cười một cách tươi sáng nhất với Tiểu Trương , nhìn những người ở trong tầm mắt mình cũng rất bí hiểm.

(Tư mã chiêu chi tâm : ai nấy đều biết. Tham khảo thêm tại http://www.phiem-dam.com/dien202.htm )

Lại không có sao, kỳ thật đêm cũng đã khuya rồi. Phía nam chính là như vậy, vào đông ban đêm liền có gió lớn thổi quét đến khiến mọi người luôn luôn muốn tìm về sự ấm áp nơi chiếc giường của mình. Quân Mạc mệt mỏi rời khỏi khách sạn, suy nghĩ buổi tối nên ăn một chút gì.

Trải qua cò kè mặc cả, Từ tổng rút cuộc trong hội nghị thường kỳ tuyên bố bởi vì quản lí Lý Quân Mạc quá bận rộn công việc với Thụy Minh, nên trong khoảng thời gian này không cần chịu trách nhiệm việc ở khách sạn. Như vậy từ nay, cô cuối cùng mỗi ngày cũng có thể về nhà rồi. Kỳ thật trong nhà cũng không có cái gì, chính là gợi cho cô cảm giác thấy an tâm, giống như có thể đem tất cả công việc cùng chiếc mặt nạ cô đang đeo để ở ngoài cửa, không kiêng nể gì mà dung túng chính mình.

Cô bước đi như trước, cho dù là biểu hiện giả dối cũng tốt – tiêu sái đi nhanh sẽ cảm thấy tinh lực của chính mình dư thừa. Mắt thấy trên mặt đất cách phía xa có một chiếc xe màu đen quen thuộc, tinh thần phấn chấn của Quân Mạc giảm xuống, bên người lại vô thanh vô thức dừng lại. Quân Mạc chần chờ dừng lại cước bộ của mình.

“Khéo như vậy? Cô cũng về nhà sao? Tôi đưa cô về.” Người đàn ông bước xuống xe, tà tà dựa vào cửa xe nói đơn giản.

Quân Mạc vốn định cự tuyệt nhưng nhớ tới có thể tranh thủ cũng tốt, cô đang nhanh muốn về nhà nên rút cuộc vẫn là quyết định lên xe, một bên vui vẻ nói, “Thật sự là khéo” Cô nói liên tục “Cảm ơn” rồi tiến vào xe.

“Lý quản lí, cô chưa ăn cơm phải không?” Hàn Tự Dương nhìn đối phương hỏi.

“A…”Quân Mạc cũng đáp, sau một lúc lâu rồi mới nói, “Hôm nay có chút chậm, bỏ qua đồ ăn ở căn tin rồi.”

“Làm việc cùng với Sơ Cảnh sao?”

“Đúng vậy.”

“Sơ Cảnh sao lại thế này? Làm việc đến trễ như vậy cũng không mời cô ăn cơm.” Hàn Tự Dương mặt mang ý cười nói.

“Không liên quan tới anh ta, giám đốc Mã cùng với bạn gái có tình cảm tốt như vậy. Hắn còn nói xin lỗi với tôi. Hơn nữa đây đều là công việc phải làm của mỗi người, hắn không có lý do gì muốn giải quyết vấn đề ăn cơm của chúng tôi chứ.” Quân Mạc còn thật sự giải thích. Cô quay đầu nhìn anh, lúc này nhìn đúng khuôn mặt nhìn nghiêng của anh, ánh mắt thâm thúy.

“Nhà cô ở gần khách sạn sao? Tôi cũng chưa ăn cơm vậy chúng ta cùng nhau đi.” Hàn Tự Dương nói, liếc liếc mắt sang người phụ nữ đang ngồi bên cạnh mình một cái, lúc này cũng là vẻ mặt khó xử, “Hiện tại lúc này phỏng chừng đều chật ních người rồi.” Quân Mạc nhíu mày nói, sau đó sáng lạn đề nghị, “Nếu không liền đi KFC đi.”

Hàn Tự Dương chậm rãi quay đầu nhìn cô, hai trong mắt sáng ngời ý cười, “Tiểu thư, sau khi tôi từ Mỹ trở về thì nhìn thấy đường nào có Fastfood đều đi vòng đường khác.”

Quân Mạc le lưỡi, rất nhanh nói câu, “Sorry”

Sau đó cô thuận miệng nói, “Tôi vốn định về nhà tùy tiện nấu bát mỳ sợi để ăn…”

Trong mắt Hàn Tự Dương tựa hồ có tia sang lóe lên, “Được.”

Quân Mạc nháy mắt mấy cái, không rõ ý tứ của anh.

Vì thế anh mỉm cười, thuận tiện nói ra ý định, “Tôi đã lâu cũng chưa ăn mỳ nấu ở nhà. Như vậy lần này đành phiền cô rồi.”

Đầu óc Quân Mạc kịp thời thức tỉnh, cô nuốt xuống một ngụm nước bọt thuận tiện nuốt vào một cậu, “Vậy ăn mì ăn liền nha…..:

Trước cửa hàng tiện lợi, Quân Mạc không biết nói gì, tốt xấu có thể đi xuống mua vài thứ no bụng. Hàn Tự Dương rất nhanh nhìn cô một cái rồi hỏi, “Muốn đi mua đồ này nọ sao?” Cô chỉ nói đúng một từ, “vâng”.

Vì thế không còn biện pháp, anh đã tìm một nơi dừng xe cùng nhau đi lên lầu. Quân Mạc chậm rãi mở cửa rồi nói, “Mời vào.” Hàn Tự Dương đem áo khoác cầm trong tay, hai mắt đảo đến sau cửa, chỉ có một đôi giày chứng tỏ chủ nhân rất ít khi ở nhà tiếp đãi khách.

Quân Mạc tìm một đôi dép lê mới, sau đó đưa cho Hàn Tự Dương thay. Cô lòng như lửa đốt bắt đầu ở phòng bếp tìm kiếm vật dụng dự trữ nhưng là thật sự cái gì cũng không có trừ bỏ mấy gói mỳ ra. Cô phát ra một hồi yên lặng, quyết định ăn ngay nói thật.

Hàn Tự Dương ngồi khéo léo ở trong phòng khách, hơi đánh giá căn hộ nho nhỏ này. Phong cách rất ấm áp, cô ước chừng thiên vị cho màu vàng nhạt làm cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái. Phòng khách thông với phòng bếp, có thể cô đang ở phòng bếp lăn qua lộn lại tìm kiếm cái gì đó, tựa hồ có chút kích động… Anh nhớ tới vừa rồi ở ngoài khách sạn nhìn thấy cô một mình đi về nhà, liền bất tri giác đêm xe dừng trước mặt cô. Căn bản anh chỉ muốn đi cùng cô một đoạn đường, sau đó lại đưa cô về tận nhà, cũng rất không có đạo lý mà đi lên đây… Sau đó ánh mắt của anh dời về phía bàn ăn nhỏ màu trắng ngà, trên đó có để một bình hoa cúc.

Anh chậm rãi đi thong thả qua, cầm lấy khung ảnh. Ảnh chụp không chỉ mình cô… Cô khi đó có mái tóc buộc cao, mặt so với hiện tại mượt mà một ít, vẻ mặt sáng lạn đứng bên người đàn ông, đuôi lông mày đều tràn đầy hạnh phúc. Người đàn ông bên người cô cũng có khí chất ôn hòa, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sủng ái.

Anh tinh tế nhìn bức ảnh, thẳng đến khi nghe Quân Mạc ở sau người lên tiếng nhắc nhở, “Tổng giám đốc Hàn…”

Hàn Tự Dương quay người lại, mỉm cười nhìn cô, “Lúc đó cô còn đang ở đại học sao?” Quân Mạc liếc mắt một cái, cười, “Tôi khi đó rất mập phải không?”

Hàn Tự Dương lại quay đầu nhìn thoáng qua, “Ừ, lúc đó thì vừa vặn nhưng hiện tại đã gầy đi rất nhiều.”

“Ai, lúc đó vui vẻ như vậy thật sự có vẻ dễ dàng mập lên.” Cô rất nhanh nói, nửa thật nửa giả.

Quân Mạc hiển nhiên không nghĩ sẽ nói sâu về vấn đề này, cô giơ hai tay lên nhìn ra số mỳ ăn liền đang có, “Tôi nghĩ nên nói thật với anh – hỏi trước một chút , lưu học sinh đây có thể ăn được những thứ này không đây, hay là có bóng ma đối với những thứ như thế này?”

Hàn Tự Dương nhịn không được liền bật cười.

Quân Mạc đem ba gói mì còn lại nấu lên, đưa cho Hàn Tự Dương một cái chén lớn đã múc hơn nửa phân mỳ vào đó, tràn đầy bưng lên. Hàn Tự Dương rất nhanh nói cảm ơn, cũng không khách khí đi đến bắt đầu ăn.

“Cô thực thích quán cà phê ở dưới lầu đó?” Anh buông bát hỏi cô.

“Vâng. Ngày đó thực khéo, anh như thế nào cũng tới nơi đó.” Quân Mạc cũng nghĩ lại tình hình ngày đó, gật gật đầu.

“Chờ bạn.” Hàn Tự Dương nói đơn giản, nhìn nhìn thời gian mỉm cười.

Bữa tiệc này vốn là có chút chậm nhưng hai người ăn đến độ rất nhanh. Quân Mạc có chút buồn cười nhìn Hàn Tự Dương đem mỳ ăn hết, không khỏi nói, “Làm cho Từ tổng biết sự thật này, hắn nhất định sẽ nói tôi chậm trễ khách quý.”

Đợi sau khi thu dọn xong đồ ăn, sự ủ rũ trong cô cũng bắt đầu nổi lên. Quân Mạc cố gắng đi rót cho Hàn Tự Dương một ly nước nhưng bị anh ngăn lại, “Không cần phiền toái.Cô nên nghỉ ngơi sớm đi. Tôi phải đi rồi.

Quân Mạc cũng không khách khí đưa anh tới cửa. Người đàn ông đứng trước cửa, hai mắt nhìn cô, môi nhếch lên, tựa hồ có lời còn muốn nói.

Quân Mạc thật sự cảm thấy như bị hút vào đó, hơn nửa ở trước cửa nhà… chỗ này cô không có thói quen mang theo mặt nạ. Cô cười nói, “Tổng giám đốc Hàn, thật không cần cảm tạ tôi. Chỉ cần có thể giúp anh, tôi cảm thấy như vậy là được rồi.”

Hàn Tự Dương mỉm cười, “Ừ, hương vị tốt lắm.” Anh nghĩ nghĩ rồi lại thêm một câu, “Ngủ ngon”. Khoảnh khắc anh xoay người đi, Quân Mạc cảm thấy có phải hay không là ảo giác. Ánh mắt sắc của anh, lặng đóng lại vừa nhìn cô vô cùng khác lạ.

Hết chương 2

Irish coffee (theo tiếng Anh nghĩa là “cà phê theo kiu ca Ireland”) là loi đ ung nóng có pha rượu whisky đc trưng ca Ireland.

Irish coffee (tiếng Ai-len: Caife Gaelach) là một loại đồ uống pha (cocktail) có chứa cồn.

Lịch sử

Irish Coffee được kể là do người quản lý của một nhà hàng tại sân bay Foynes (nay là Shannon International Airport) ở miền Tây Ai-len chế ra. Để đón tiếp nhóm khách người Mỹ trong mùa đông khắc nghiệt năm 1940, ông Joe Sheridan đã sáng kiến đổ thêm rượu Whisky và ly cà-phê nóng. Đám khách rất thích thú và muốn được biết liệu họ có phải đang uống Cà-phê Brazil không. Ông Joe nói rằng họ đang uống Cà-phê Ai-len.

Phải mất mười năm sau Irish Coffee mới được phổ biến rộng rãi qua chương trình quảng cáo của Cơ quan Du lịch Ai-len, có nguồn thì cho là chính Cơ quan này đã chế ra Irish Coffee.

Cách pha chế

4 cl whisky và 1 thìa đường cho vào ly chịu được nhiệt, có chân như ly rượu vang, chuyên dùng để pha Irish coffee. Sau đó người ta hơ ly rượu trên ngọn lửa đèn cồn, xoay đều ly cho đến khi đường trong rượu tan hết và bắt đầu thấy hơi nước bốc lên thì rót cà phê vào, phun thêm một lớp kem sữa mỏng, không ngọt lên trên. Khi dùng cà phê không nên khuấy.

One thought on “[Chương 2] Một Ly Cà Phê Tình Yêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s