[Chương 3] Một Ly Cà Phê Tình Yêu

Standard

Có người nói đây là loại cà phê tích hợp của sự luyến ái và ôn nhu. Có đôi khi là tư vị yêu cùng chờ đợi… mạch lạc rõ ràng ba tầng : bơ mới mẻ, cà phê nóng bỏng, đường cát thô ráp. Biết làm sao chứ? Thời gian là nước, chậm rãi chảy qua, chuẩn xác mà ôn hòa. Nhớ rõ không cần phải quấn lấy

 

 Chương 3 : Cà phê Vienna

Edit : chucuoiyeu + Sora Jenny

Thư ký của tổng giám đốc Thụy Minh không giống những người khác, đồng thời cũng vang dội mạnh mẽ, luôn là người mang trên mình nhưng trang sức rất là xinh đẹp rạng ngời. Hàn Tự Dương hướng người này kêu một tiếng “chị Trần”. Người phụ nữ đó năm nay đã gần 50 tuổi, vô tình đã xuất hiện những nếp nhăn nơi khóe mắt, mỗi ngày đều mặc một bộ tay trang màu xám tinh tế mà không lạc hậu, lưu loát toát lên một nét đẹp nơi công sở. Mà ở trong cuộc sống, cũng chỉ có chị liền giống như người mẹ đối đãi với đứa con kiêm thủ trưởng này thôi.

 

Nơi công ty tập trung tuổi trẻ tràn đầy sức sống này, tựa hồ chỉ có chị ấy là nghiêm chỉnh mà hợp lễ nghi, tỷ như Mã Sơ Cảnh trong một lần xong vào văn phòng, sau suốt một tuần không dám một mình đi lên tìm tổng giám đốc liên tục ai thán “Ánh mắt của chị Tràn có thể giết chết người.”

Chị Trần vẫn giống như ngày thường đúng chín giờ sáng tới công ty sửa sang lại tốt văn kiện cùng lịch trình sau đó đưa cho thủ trưởng xem qua. Vừa vào cửa, mày liền nhíu lại, Hàn Tự Dương tay trái đặt ở bụng một tay lật văn kiện xem, ánh mắt hơi hơi mị lên.

Không cần phải nói cũng biết là bệnh đau bao tử lại tái phát, chị Trần buông văn kiện, đi một cách quen thuộc đến bên phải văn phòng, đứng trước cái tủ lớn rút ra một cái ngăn. Chị đem thuốc cùng một ly nước ẩm đặt ở trước mặt Hàn Tự Dương, dùng giọng điệu giải quyết công việc chung mà quở trách, “Tổng giám đốc Hàn, cậu tối hôm qua làm việc tới mấy giờ? Không phải nói qua cho cậu là không thể ăn mì ăn liền sao? Cậu lại lười, có thể gọi điện thoại cho đầu bếp của khách sạn làm đồ ăn khuya mà?”

Hàn Tự Dương ngẩng đầu, hơi hơi cười khổ, “Em biết rồi.” Chị Trần hung hăng trừng mắt liếc nhìn anh một cái, “Bất luận theo công hay tư, chị cũng không tán thành cậu ở khách sạn. Nếu đã quyết định dời công ty về đây thì cậu cũng nên mua lấy một cái nhà.”

Thời điểm chị ấy nói cái này trong dĩ vãng, Hàn Tự Dương vừa nghe qua đã bỏ ra ngoài tai nhưng hôm nay lại buông văn kiện trong tay xuống, tựa hồ hơi hứng thú. Sau một lúc lâu, đuôi lông mày nhếch lên, thản nhiên nói, “Cũng được. Vậy chị giúp em tìm một cái đi.”

Quân Mạc ngẫu nhiên vẫn sẽ là ở khách sạn gặp được Hàn Tự Dương, cô mỉm cười thăm hỏi, đối phương cũng luôn hướng cô cúi đầu mà mỉm cười. Hiển nhiên bữa tối đặc biệt trong đêm kia của hai người cũng không có ảnh hưởng đến cái gì, trong lòng Quân Mạc thoải mái không ít, cùng với sự chân thật trong cuộc sống cô không muốn dây dưa không rõ ràng với ai đó, còn không bằng những tin bái trái trong giới giải trí của những ngôi sao nổi tiếng.

Nói đến đây đối tượng công tác mời cô ăn cơm đổi thành Mã Sơ Cảnh, cũng là không sai. Người này chỉ cần không làm việc thì hoàn toàn giống như một sinh viên: ba hoa, trang điểm, cũng bát quái. Cái này thì tốt lắm, Quân Mạc tưởng vô cùng buồn bã vì sao mỗi người đều hoài niệm lại thời đại học, ước chừng bởi vì đó luôn là thời gian đẹp nhất.

“Cùng tôi làm việc chung có phải là luôn cảm thấy tinh lực dư thừa không thế?” Mã Sơ Cảnh dõng dạc nói, ngồi xuống trước mặt Quân Mạc.

“Ừ, thật sự là chân lý.”  Quân Mạc trừng mắt nhìn, mang theo sự châm chọc không phải không có kỳ vọng nói, “Biết nguyện vọng sắp tới của tôi là cái gì không? Chính là không nghĩ sẽ lại nhìn thấy anh nữa… giấc ngủ ba ngày của tôi đều miễn cưỡng có thể lên tới 12 tiếng. Hơn nữa, anh thật sự làm cạn kiệt tinh lực của tôi rồi.”

“Ai, Quân Mạc . Vậy cô nên đi tìm một người bạn trai, khi kết hôn sinh con sẽ muốn kiếm càng ngày càng nhiêu tiền, làm sao có công phu mà oán giận tôi nữa chứ?” Mã Sơ Cảnh cúi đầu ăn canh, “Một người ở độ tuổi này như cô mà còn độc thân, cô có phải bị chướng ngại tâm lý thời thơ ấu không vậy?”

Quân Mạc cười lạnh, có lẽ anh ta là một người luôn xem [Võ Lâm Ngoại Truyện] rồi, đáp án của cô lại đơn giản hữu lực, “Anh lại cùng tôi múa mép khua môi, ngày mai tôi liền xin tổng giám đốc điều thư ký đến nơi đây hiệp trợ công tác cùng với anh.” Nói xong cô nhịn không được muốn cười, thư ký của tổng giám đốc là Ân Bình, đối với tiểu soái ca này có ý đồ thì tất cả mọi người đều đã biết. Nhắc tào tháo thì tào tháo tới ngay, ngay giây tiếp theo quả nhiên Ân Bình từ đằng xa đi tới, ngồi ở trước mặt hai người.

Quân Mạc vội đến mức làm rớt mấy hạt cơm, vội xoay người bước đi, “Hai người cứ ăn đi.”

Ánh mắt Mã Sơ Cảnh mở thật to, giống như ai oán vậy, “Tôi có thể hiểu đây là cô ghét tôi sao?”

Quân Mạc nhịn cười xuống, “Chúng ta đều là thanh niên tuấn tài, thời gian chính là tiền tài nha.”

Thời gian nửa tháng nhoáng cái mà qua nhanh, từng bước phát triển kế hoạch, Quân Mạc cảm thấy mỹ mãn khi nhìn hết thảy mọi thứ gọn gàng ngăn nắp. Cứ như vậy làm cho người ta thấy chưa đến thời điểm tổ chức chậm rãi đi qua, chỉ cảm thấy mỗi một phút đều có chuyện làm không xong, mỗi một phút tiếp theo đều có an bài hợp lý.

Ngày trù bị này đã chuẩn bị thật lâu, Quân Mạc đi tới hậu trường đột nhiên ánh mắt dừng trên—những người mẫu xinh đẹp, một hình ảnh tinh tế. Đối với loại trường hợp này Quân Mạc không đến ứng phó, cô một lần nữa tình nguyện đi xác thực lại hội trường, cẩn thận kiểm tra thứ tự chỗ ngồi của khách, thậm chí An Bảo Bộ cũng không điện thoại nói xem tình hình khách đến thế nào rồi.

Thời gian tới càng gần, cảm thấy xúc động trong lòng làm người ta cảm giác bất an, cảm thấy không biết có quên chi tiết gì không. Mã Sơ Cảnh sớm chạy trốn không thấy bóng người, hiện trường còn lại nhân viên làm việc cùng chính cô mà thôi. Trước mặt mệt mỏi, máy móc đi đến kiểm tra, ước chừng cũng tìm không ra điều gì rõ ràng. Quân Mạc đứng trong một đám nhân viên phục vụ của Nam Đại, kiểm tra quần áo đột nhiên một người lấy khuỷu tay huých vào mấy người xung quanh, “Nhìn xem.”

Cô cũng quay đầu lại nhìn, bên cạnh Hàn Tự Dương là một mỹ nữ cực kỳ xinh đẹp đi từ cửa vào, cô không khỏi ngoái đầu nhìn lại phía Tiểu Lương. Tiểu Lương hướng cô le lưỡi, hiển nhiên cũng đối với ký ức của người khách đêm khuya hãy còn mới mẻ.

Liêu Khuynh Nhã váy dài với một chiếc áo khoác xám, có dáng người cao gầy tinh tế, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn phía Hàn Tự Dương, có thể thấy được hai người rất quen thuộc. Khuôn mặt của cô  lúc này có chút biến hóa, nhan sắc trở nên nhẹ nhàng ôn nhu, thấp giọng nói mấy câu hơi hơi ngừng bước chân, “Em đi về phía sau lễ đài.” Hàn Tự Dương gật gật đầu, “Gặp lại.”

Cách một lát, trùng hợp nhìn đến Mã Sơ Cảnh không khỏi cười nói, “Giám đốc Mã hình như không thích em thì phải.”

Hàn Tự Dương cười cười, “Hắn cứ như vậy, em không cần để ý đến hắn.” Hắn nhìn theo Liêu Khuynh Nhã đi xa.

Cũng xoay người, ánh mắt nhìn quét chung quanh, lập tức đôi mắt chuyên chú nhìn về phía góc.

“Tổng giám đốc Hàn.” Mã Sơ Cảnh luôn luôn xuất quỷ nhập thần, đột nhiên xuất hiện ở bên người anh, hắn luôn có thói quen này, “Nếu là như thế này, tôi có thể lý giải vì sao anh muốn đổi người mẫu rồi.” Mã Sơ Cảnh cười ái muội, ánh mắt nhìn về phía hậu trường.

“Toàn bộ được anh bố trí tốt lắm.” Hắn không để ý tới lời nói của Mã Sơ Cảnh.

“Tất nhiên là phải tốt rồi.” Mã Sơ Cảnh có chút không yên lòng nhìn thoáng qua, bước nhanh tránh xa, “Tôi đi nhìn xem Quân Mạc ở bên kia.”

Xưng hô vô cùng thân thiết như vậy, đột nhiên làm cho Hàn Tự Dương nheo mắt. Mã Sơ Cảnh đi về phía một đám nhân viên, mặt mang ý cười.

Hôm nay tất cả các nhân viên đều là những người có ngoại hình nhẹ nhàng, khoan thai giỏi giang, Quân Mạc thối lui vài bước, “Được rồi. Đến cho giám đốc Mã kiểm tra một chút, cẩn thận không có thu nhập thỏa đáng đâu.” Cô cười nâng cánh tay nói với Mã Sơ Cảnh, “Nếu không chúng ta vỗ tay hoan nghênh giám đốc Mã nói chuyện, được chứ nhỉ?” Cô trêu chọc Mã Sơ Cảnh mà Mã Sơ Cảnh cũng ha ha đi theo mọi người ra phía sau hậu trường.

Điện thoại trong tay Quân Mạc vang lên, cô liền đi tới một bên nghe điện thoại.

Lại là An Bảo Bộ điện thoại tới, mấy nhà truyền thông yêu cầu tăng thêm một số bàn mới. Quân Mạc nắm điện thoại nhìn xung quanh, muốn tìm Tiểu Trần thuộc bộ phận quan hệ xã hội của Thụy Minh, danh sách giới truyền thông là do Thụy Minh gửi qua, chuyện này không phải nằm trong phạm vi quyết định của cô. Nhìn quanh một vòng vẫn không có nhìn thấy ai, cô liền nhanh chóng gửi điện một số điện thoại quen thuộc để cho bọn họ chính mình đi liên lạc. Tắt điện thoại mới khiến cô kinh ngạc chính là bên người vẫn có một người đàn ông đang đứng, nhưng đó là Hàn Tự Dương. Ánh mắt của anh vẫn chưa nhìn cô nhưng hai người đứng cách nhau gần như vậy khiến cô sốt ruột cuống quýt rút lui từng bước, hiển nhiên sẽ không đứng vững, “Tổng giám đốc Hàn.”

“Cẩn thận.” Anh vươn tay ra đỡ lấy cánh tay của cô nhưng không có lập tức thu hồi, như nhớ tới một khắc kia làm cho Quân Mạc chỉ cảm thấy xấu hổ. Anh thu hồi cánh tay lại, một màn kia của cô đã rơi vào mắt anh. Cô cùng đồng sự đứng một chỗ sẽ không như thế này, vĩnh viễn ôn nhu lịch sự tao nhã, tỏ ra mình là một người phụ nữ của công việc.

Nương theo ánh sáng nơi hội trường, hắn liếc mắt nhìn kỹ cô một cái, mỉm cười hướng cô hỏi, “Mệt lắm sao?”

Cô quả thật là mệt chết đi, nhưng ánh mắt vẫn hạ xuống cố gắng che giấu sự mệt mỏi. Quân Mạc che giấu cười cười, “ Tốt lắm. Có cần tôi đưa anh đi kiểm tra xung quanh một chút không?”

Anh lắc đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn cô … Quân Mạc cũng không biết có phải ảo giác hay không, lại cảm thấy kinh tâm vội vàng rời đi, “Tôi đi làm việc khác vậy.”

Anh nhìn theo bóng dáng của cô, lắng đọng lại trong suy nghĩ tựa hồ như tản ra trong không gian bận rộn này. Trong ánh mắt của anh nhịn không được cười nhẹ, chẳng lẽ cô vẫn nghĩ rằng anh là người tùy ý đến nhà một người phụ nữ độc thân yêu cầu ăn cơm trong nhà người đó sao?

Nhưng mà lúc này Quân Mạc không có thời gian tự hỏi loại vấn đề này, liên tiếp điện thoại gọi tới không ngừng tựa hồ như có ma nhập vậy. Thời gian cuộc gọi dài ngắn khác nhau, chờ cô phục hồi lại tinh thần thì ..Cửa đại sảnh hội trường trong giây lát đã mở ra, các nhân viên cấp cao của Thụy Minh bắt đầu đi vào bàn. Có một chút hỗn loạn nằm trong trường hợp dự kiến nhưng vẫn chính thức mở màn bữa tiệc mừng doanh thu sản phẩn trong quý đầu tiên này. Hàn Tự Dương một thân âu phục thủ công của Italy, hai tay đút ở trong túi, trầm tĩnh nhìn xung quanh. Những nhiếp ảnh gia không ngừng lớn tiếng hô “Tổng giám đốc Hàn.”, cũng có những phóng viên ở một bên hỏi các loại vấn đề … Nhưng anh cũng không phải là một ngôi sao giải trí, vô tình lấy lòng những nhà truyền thông làm gì? Chính là hơi hơi nheo mắt, đi một bước về phía trước… Bộ dạng này đã sớm siêu việt đơn thuần rất anh tuấn.

Quân Mạc đứng ở trong góc, không nói gì chỉ đứng thế nhìn nhưng bỗng nhiên cảm thấy có ý như muốn ngất đi. Cô cứ nghĩ rằng cho tới bây giờ mình cũng không phải là “sắc nữ” gì. Mỗi một lần tán thưởng, tựa hồ chính là khí chất hoàn mỹ được ẩn chứa này, nghĩ như vậy ánh mắt liền không tự giác được mà dõi theo dòng người đang đi qua trước mặt kia.

Xuyên thấu qua lớp người ồn ào này, Hàn Tự Dương cũng tìm kiếm, đảo mắt đến người phụ nữ đứng ở trong góc xa  xa. Cô tựa hồ có điểm xuất thần, liền cụp xuống hai mắt không tự giác được lại tràn đầy loại hơi thở nay. Di động cũng đã được khóa, không muốn bất kể kẻ nào quấy rầy sự im lặng này.. Anh đi nhanh qua bên người cô, rút cuộc nhịn không được đem ánh mắt hướng về phía cô nhưng mà ánh mắt kia khiến cô cảm thấy kinh động….. Quân Mạc phản xạ có điều khiện đem chính mình đứng sau tấm áp phích tuyên truyền lớn. Cô chợt sửng sốt, cô đang trốn cái gì vậy? Trong đại sảnh như vậy, ánh sáng trắng từ những đèn treo thủy tinh giống như bầu trời đầy sao.

Theo lý ngày thường, nữ chủ trì thuộc đài truyền hình sẽ mời tổng giám đốc Thụy Minh lên trên sân khấu nói chuyện. Hàn Tự Dương thu hồi lại tâm tư, đứng dậy lên sân khấu. Ngọn đèn phối hợp với tâm trạng mọi người độ sáng dần dần sáng dần, ánh đèn quang soi rọi lên người anh. Đây là người đàn ông chúa tể chi phối cả nửa nền kinh tế  đất nước, kết hợp song song với kế hoạch đón tiếp tân khách khiến cho nhân vật này dường như càng nổi bật hơn. Ánh mắt của anh quét quanh hội trường, trấn tĩnh mang theo sự tự tin mà mỉm cười, làm cho người có sở hữu cảm quan đều cảm thấy là hưởng thụ.

Quân Mạc hơi nheo lại ánh mắt, chỉ cảm thấy một màn này quen thuộc đến thế… Hắn cũng đã từng đứng trên sân khấu trong trường học, khí chất ôn hòa và vẫn thanh âm như ngày thường “Ngay từ khi tôi còn là học sinh của trường đại học cho đến khi trở thành giáo sư như hiện tại, tôi chỉ có thể cố gắng báo đáp sự dạy dỗ của thầy cô, bồi dưỡng học sinh và góp phần xây dựng trường học.” Đúng vậy, thanh âm của hắn cũng bình tĩnh như thế, nhưng không ai có thể hoài nghi hắn đối với trường học, đối với tình yêu nhiệt tình với học thuật. Cô đứng ở một bên, xuyên qua đám người nhìn vô số đàn em đứng lên vỗ tay, tuổi trẻ tràn đầy sức sống dào dạt. Lễ khai giảng nhiệt khí đầy trời, trên mặt mỗi người để bị sắc hồng ấm áp làm cho hòa thuận vui vẻ.

Cô nhớ mang máng chính mình lặng lẽ lui đi ra ngoài. Bên ngoài cũng đang có tuyết rơi, hơi vừa thở ra lập tức xuất hiện những đường dài màu trắng. Nhưng là liền ngay cả sinh mệnh cũng là lần cuối cùng, lại ngọt ngào cùng kiên định, lời thề cơ bản là không chịu nổi nhất kịch tình đó…

Đem Quân Mạc đang thất thần nhớ về quá khứ kéo trở lại là tiếng kinh hô phía trước, thời gian diễn ra buổi lễ đã sang màn khác. Mỹ nữ này thật đúng là có thể tự do đi ra như thế , Quân Mạc cũng cười trào phúng… nhưng là nhân vật chính cho dù tốt xấu gì thì thiên tính đều cho phép.

Người đứng trên kia làm cho Quân Mạc cảm thấy nhìn rất quen mắt, hồi phục tinh thần nhớ lại người đêm đó tính tình khó chiều là cô Liêu, khó trách vừa rồi lại đi vào hậu trường… Như vậy người phụ nữ xinh đẹp này sớm không cần dùng quần áo để thể hiện nữa rồi. Cô mặc một bộ lễ phục màu đen, cũng không đeo trang sức, móng tay tô đỏ khiến cho toàn thân màu đen hiện lên những chấm đỏ, hiện lên một tư thái yêu dã đẹp mắt.

Mị nhãn được mở rộng, Quân Mạc xem như biết điều này từ đâu mà đến. Cô nhịn không được muốn nhìn một chút phản ứng của những người ngồi ở dưới, chính là bên cạnh nhìn lại Hàn Tự Dương mặt không chút thay đổi, ánh mắt không thấy lấy một tia ái muội, tựa hồ càng chuyên chú vào những thứ trên tay người mẫu.

“Tôi muốn hộc máu.” Giọng nam phía sau tựa hồ chán nản.

Quân Mạc lười quay đầu, “Làm sao vậy?” Cô cảm thấy tất cả mọi thứ đều tốt lắm.

Mã Sơ Cảnh lẩm bẩm nói, “Cô xem xem… sản phẩm nổi bật như thế nhưng thật ra bị người mẫu cướp sạch. Đây chính là việc tôi phải quyết định rất lâu trong cuộc họp.” Hắn lập tức nhìn qua Hàn Tự Dương dưới đài, trong ánh mắt có sự không cam lòng cực độ.

Quân Mạc tựa tiếu phi tiếu, tà tà liếc mắt nhìn hắn một cái, “Anh đừng nói cùng với tôi làm gì. Dù sao thì tôi cũng chỉ là người làm công, đến càu nhàu với những người lãnh đạo công ty của anh ấy.”

“Cô cũng biết tổng giám đốc Hàn đối với cô ta…” Mã Sơ Cảnh thốt ra, chợt lúng ta lúng túng ngậm miệng lại.

Quân Mạc lập tức tới đây liền hứng thú, “Cái gì? Nói chuyện không cần ấp a ấp úng.”

“Không có gì, cô ta là đàn em của tổng giám đốc Hàn. Là bạn học cùng trường thôi.” Hắn giấu đầu hở đuôi hơn nữa lại còn thêm một câu.

Hắn nếu không chịu nói thì cũng không liên quan gì đến cô. Quân Mạc liền làm như vẻ vẫn chăm chú nghe, thuận tiện an ủi hắn, “Anh yên tâm đi, sắc đẹp trước mặt của cô ấy chính là không làm móng tay vẫn có thể hấp dẫn ánh mắt đàn ông. Ngày mai cô ta lên bản đầu đề các trang giải trí, còn ai có thể không chú ý đến di động trong tay cô ta nữa chứ?”

Tất cả trước mắt đều đã được làm từng bước, ngọn đèn lại có chút tối lại liền cảm thấy bắt đầu nhịn không được mà ngủ gà ngủ gật.  Đúng lúc thân thủ của Quân Mạc đã không lừa tình chút nào muốn ngủ thì một cách tay khác chạm phải cô khiến cô miễn cưỡng thanh tỉnh một chút, nghe thấy thanh âm đang nói của Mã Sơ Cảnh, “Thấy ông già kia chứ? Người mạo hiểm đầu tư nhất của Thụy Minh chúng tôi chính là ông ta.”

Quả nhiên lực chú ý của Hàn Tự Dương đã bắt đầu di chuyển hướng đên bên cạnh người đàn ông luống tuổi kia, ánh mắt sắc bén chợt lóe lên rồi biến mất, đang thấp giọng nói chuyện gì đó với nhau.

“Đều là nhân tài nha. Khẳng định là đang tính kế với nhau.” Mã Sơ Cảnh bình luận.

Quân Mạc nhịn không được mỉm cười, gật đầu nói, “Mọi người đều nói phụ nữ lắm mồm, giám đốc Mã nhất định là không đồng ý đi?”

Hai người vẫn người nói người nghe, thẳng cho đến khi đại hội gần tuyên bố kết thúc, nhiều vị khách quý đã muốn đứng dậy, Quân Mạc đẩy Mã Sơ Cảnh một phen, “Anh còn không đi qua đó.” Mà chính cô cũng muốn bắt đầu vội vàng thu dọn hội trường, chỉ duy nhất việc này phỏng chừng lại đến nửa đêm. Cô gọi điện thoại cho khách sạn, trước tiên đặt một gian phòng.

Dàn dựng ước chừng nửa tháng nhưng tháo dỡ thì chỉ trong chốc lát, lập tức một hội trường hoa lệ nay đã vắng vẻ tiêu điều. Cuộc sống ở mức độ cao của thành phần trí thức, lại làm sao có thể có người đi ai oán cảm thán này nọ, như vậy còn không bằng mong chờ tiền thưởng tháng sau cho nó thực tế hơn một chút. Cô kéo bước chân có chút trệ nãi hướng tầng 4 mà đi tới, thầm nghĩ hội nghị thường kỳ ngày mai phải báo cáo hoàn thành nhiệm vụ này, nếu như không có tiền thưởng cũng muốn buộc tổng giám đốc bỏ tiền trợ cấp chạy xe không hai ngày của cô.

Ở phía trước quầy tiếp tân, mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện cười khẽ của nam nữ, trong phim truyền hình thì nam tài nữ mạo luôn làm cho người ta cảm thấy giả nhưng thẳng đến khi thật sự xuất hiện ở trước mắt, mới cảm thấy quả nhiên trái với điều vừa nghĩ.

Quân Mạc ở một bên chờ lấy chìa khóa phòng cũng không nghĩ Hàn Tự Dương vẫn là đi thẳng đến hướng trưởng ca nên liền hô, “Tổng giám đốc Hàn”. Một bên ánh mắt mỉm cười nhìn Liêu Khuynh Nhã ở xa, người phụ nữ xinh đẹp lại khác xa một đêm ngạo mạn kia, gật gật đầu lập tức liền mở ánh mắt — vóc dáng cao gầy, lại làm cho người ta cảm thấy đơn bạc.

Hắn cũng hướng cô cười nói “Xin chào”. Lập tức hướng trưởng ca nói “Cấp cho cô Liêu đây một căn phòng.” Phòng Quân Mạc đã được chuẩn bị xong, người phục vị đưa chìa khóa tới tay cô, Quân Mạc gật đầu nói cảm ơn, xoay người tránh ra, cước bộ lại vừa vội lại nhanh. Mà đi qua bên người Liêu Khuynh Nhã, thản nhiên ngửi thấy mùi thơm nhưng cặp mắt kia của người đẹp tựa hồ như đang nhẹ nhàng đánh giá cô.

Vào phòng Quân Mạc phản xạ có điều kiện đi vào phòng tắm, coi bồn tắm lớn có hay không có một cọng tóc, khăn có chỉnh tề hay không, sau một lúc lâu mới nhớ tới hôm nay không phải trách nhiệm của cô, cũng không cần quá lo lắng đề phòng. Không khỏi ai thán đầu óc đã muốn hồ đồ của chính mình. Nhưng là thân thể càng mệt nhọc lại thường trằn trọc ở trên giường, trong lòng nghĩ vị khách họ Liêu kia có thể hay không vừa giận dữ vừa yêu cầu đổi sàng đan. Cô mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, trong mộng luôn bồi hồi nhớ lại thân ảnh kia, gần trong gang tấc lại xa tận chân trời. Thẳng đến khi đột nhiên bừng tỉnh, chỉ biết dùng sức cầm lấy sàng đan màu trắng, thương vụ phòng sạch sẽ không hề ý thức được vào trong mắt, trong đầu cũng chỉ là hình ảnh ông nội suy yếu nằm trên giường bệnh, gắt gao nắm lấy cổ tay cô.

Cô đột nhiên mở to mắt, ba tầng rèm cửa sổ đem phòng che tối đen một mảnh, không có lấy một tia ánh sáng, xoay người sờ chiếc đồng hồ ở đầu giường.. đồng hồ sinh học vẫn rất chuẩn, còn so với bình thường sớm nửa giờ, vì thế rời giường dùng nước lạnh rửa mặt, sau khi rửa mặt chải đầu thì rời khỏi phòng.

Quân Mạc dừng cước bộ ở đại sảnh, thân ảnh kia đang ngồi tiếp khác trên sofa, trong tay cầm một tờ báo mới chuyên chú đọc mà những người phục vụ mới sáng sớm đã không ngừng trao đổi ánh mắt lẫn nhau. Hàn Tự Dương hình như có cảm thấy không bình thường buông tờ báo xuống, hai mắt vẫn như cũ sáng ngời, sáng ngời nhưng có lửa khiến Quân Mạc nghĩ tới anh cùng mình bình thường cũng ngủ trễ , không tránh khỏi hai mắt thâm quầng.

“Lý quản lí, cùng nhau đi ăn điểm tâm đi?” Anh đứng dậy, ngữ khí thoải mái, giống như chỉ là bình thường trùng hợp nhưng mà lời nói ra lại làm cho Quân Mạc cũng không thể cự tuyệt. Cô chỉ có thể tận lực cười một cách tự nhiên, bồi hắn đi đến nhà ăn.

“Tổng giám đốc Hàn mỗi ngày đều dậy sớm vậy sao? Tinh thần thật tốt.”  Quân Mạc tùy tiện lấy chút mì xào, lại cầm một ly sữa đậu nành, ngồi đối diện với Hàn Tự Dương. Anh ăn lại thật tây hóa, sandwich cùng nước chanh. Anh nhướng mày nói, “Cô không uống cà phê sao?” Quân Mạc sửng sốt, “Thực ra thì chỉ có một số khi tôi mới uống.” Cô ngẩng đầu nhìn anh hỏi, “Anh làm sao mà biết tôi thích cà phê?”

Hàn Tự Dương uống nước trái cây không đáp, ánh mắt trầm ổn trong lúc đó mang theo ý cười lại chỉ nói, “Đại hội tối hôm qua làm tốt lắm, đồng sự của chúng tôi cũng thực vừa lòng.”

Dù sao đây cũng chính là khẳng định công việc của cô, lại kịch liệt không biểu hiện bộ dạng đắc ý ra ngoài, vẻ mặt Quân Mạc khiêm tốn khích lệ Mã Sơ Cảnh.

Hàn Tự Dương liền buông ly nước trái cây trong tay, cười to, “Tôi còn không biết hắn sao? Theo tôi được biết, đây là lần đầu tiên hắn cùng hợp tác với đối phương mà không trở mặt.”

“Hả? Phải không? Đáng tiếc tổng giám đốc Từ của chúng tôi không ý thức được điều này, bằng không nên tăng lương cho tôi chứ.” Quân Mạc cũng rất là tiếc hận.

Quân Mạc tuy nói là nói chuyện phiếm nhưng dù sao cô cũng đang mặc đồng phục công tác, khó tránh khỏi người phục vụ ở nhà ăn hiểu lầm thành đến đây kiểm tra, huống hồ như vậy làm ảnh hưởng người khác cũng không tốt, cô cũng không nghĩ sẽ ngồi lâu.

Lúc này ánh mắt của tất cả thực khách bị hấp dẫn bởi người phụ nữ từ ngoài cửa đi qua, dáng người cao gầy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đeo chiếc kính râm, tuy che khuất đi phần lớn khuôn mặt nhưng giơ tay nhấc chân vẫn như cũ tràn ngập sự phòng tình đến chân thành. Quân Mạc ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, nhanh chóng đem sợi mì cuối cùng cho vào miệng, trên mặt hiện lên một tia mỉm cười mơ hồ không rõ, làm như trêu chọc lại giống như hiểu rõ nội tâm người khác.

Hàn Tự Dương liếc mắt nhìn cô một cái, khóe miệng có chút cường ngạnh mím lại. Ánh mắt anh vẫn nhu hòa nay lại lạnh lùng, xem cô giơ tay xem thời gian tự nhiên đứng lên nói, “Tôi đã đến giờ đi làm. Mời tổng giám đốc Hàn cứ chậm dùng.”

Thời cơ thật sự là vừa đúng lúc, Liêu Khuynh Nhã đi tới trước bàn. Quân Mạc cười ân cần hỏi thăm cô ta, “Cô Liêu, buổi sáng tốt lành.” Lập tức ngoắc tay ý bảo người phục vụ lau sạch bàn, cô xoay người đi tìm trưởng ca, giao một chút việc vừa còn chưa đi tới cửa, lập tức kinh ngạc khi nhìn thấy Hàn Tự Dương đang đi từng bước đến trước mặt mình, từ trên cao nhìn xuống cô, lấy ngữ khí đứng đắn nói, “Lý quản lí, lần hợp tác này thực thành công. Tôi đối nhóm phục vụ của các cô thực vừa lòng.”

Quân Mạc nhất thời không phản ứng lại được, “Tổng giám đốc Hàn, điều này anh đã nói qua.”

“Đúng, nhưng là cô không có cho tôi số điện thoại liên hệ.” Anh nói, ánh mắt trực tiếp nhìn vào ánh mắt của cô, cẩn thận nắm giữ biểu tình của cô.

Anh hoàn toàn không cần làm như vậy, lấy thân phận của anh, cần cùng cô trực tiếp liên hệ sao?

Quân Mạc cảm thấy giọng nói của chính mình trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhanh chóng đưa cho anh một dãy sỗ, lập tức dùng tiêu chuẩn công tác cười nói, “Đây là dãy số tôi dùng khi làm việc. Nếu như tổng giám đốc Hàn có công việc tìm tôi, tùy thời gọi tới số này.” Cô cố ý cường điệu “Công việc”, ánh mắt liền dẫn theo vài phần khiêu khích, không hồ giống với bộ dạng tao nhã cùng trầm tĩnh thường ngày, có vài phần hoạt bát nắm bắt thời vận.

Đáy mắt sâu thẳm của anh pha một chút ý cười, tựa hồ lơ đễnh, “Được.” Cô xoay người bước đi, vài sợi tóc phân tán xuống dưới, tùy gió nhẹ thổi phía sau đầu. Hàn Tự Dưng trong lòng vừa động, tự nhiên nhận thấy được cô không hờn giận, anh cố gắng kiềm chế sự xúc động của chính mình không đuổi theo cô, thoáng sửng sốt là vài giây nhìn bóng dáng Quân Mạc rời đi.

Khi Quân Mạc đi ra đến ngoài cửa, cô dừng ngay trước cửa. Cô tưởng rằng loại cảm giác này có tên chừng là “khó chịu”.. Hàn Tự Dương đối với thái độ của cô có chút dị thường. Cô không phải không có phát giác được nhưng là cảm thấy anh không phải là hoa hoa công tử luôn ngắt hoa ngắt cỏ, trong lòng vốn cũng tồn tại vài phần hảo cảm. Nhưng là thái độ mạc danh kỳ hiệu này của anh, thật sự là khiến cô hoài nghi động cơ mời ăn cơm lần trước… chẳng lẽ chính mình nhìn qua giống như loại phụ nữ chậm hiểu, vẫn bị người khác xem như một phục vụ viên tùy thời thôi sao?

Khóe miệng Liêu Khuynh Nhã mỉm cười, tự nhiên thấy được một màn này… tuy rằng không nghe rõ hai người đó nói gì. Thật lâu sau cũng không nói gì, mới uống xong một ngụm nước ấm, chậm rãi nói, “Anh thức dậy rất sớm.”

Hàn Tự Dương cũng thản nhiên đáp, “Còn có công việc.” Lúc này hắn có chút không yên lòng, nhẹ nhàng cầm di động trong tay, ánh sáng buổi sáng màu vàng xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu xuống, chiếu vào ngũ quan trên người anh, trấn định như núi như biển, như là một người quân chủ tuổi còn trẻ, cần nắm chắc kỹ càng những kỹ năng của đối thủ trong tay.

Hội nghị thường kỳ vào sáng sớm, tổng giám đốc Từ tán dương đoàn đội phối hợp với Thụy Minh hoàn thành tốt công việc. Quân Mạc cảm thấy trên mặt có chút hả hê, nhịn không được hướng Ân Bình với ánh mắt đắc ý, lập tức chú ý tới ánh mắt săc nổi trội của Hứa Ưu. Cô thu lại ánh mắt, ngồi thẳng đúng quy củ cho đến tan họp. Sau đó cô đuổi theo Phí quản lí của phòng hành chính tổng hợp yêu cầu xin nghỉ, lý do là sau việc này quá độ mệt nhọc, tinh lực thâm giảm. Phí quản lí bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ cho hai ngày nghỉ ngơi, cũng may công việc gần đây nhất với Thụy Minh đã xong rồi, vốn không có việc gì lớn… Quân Mạc cảm thấy sảng khoái vô cùng, liên tục nói lời cảm ơn, lập tức cảm thấy đối với công việc ngày hôm nay nhiệt tình lên 10 phần.

Trong nhà ăn của nhân viên cao cấp Thụy Minh, thời gian cơm trưa ngắn ngủi của Mã Sơ Cảnh vẫn như cũ không chịu buông tha cho Hàn Tự Dương, cơ hồ lải nhải thân là tổng giám đốc cũng không nên tự tiện sửa đổi kế hoạch.

Hàn Tự Dương trầm mặc hồi lâu, rút cục cũng mở miệng, “Tôi cũng không nói quá, ban giám đốc đối với kế hoạch hoạt động lần này thực sự vừa lòng?”

“Nói hai lần… nhưng là tôi không có nói cho người ta là cái chủ nghĩa hoàn mỹ mà anh theo đuổi?” Mã Sơ Cảnh đúng lý hợp tình đã trở về.

Hàn Tự Dương lại lần nữa lâm vào trầm mặc.

“Về sau còn không hợp tác với Nam Đại nữa sao?” Mã Sơ Cảnh có chút chờ mong hỏi, “Lập tức không có người chèn ép tôi, thật đúng là không thích ứng.”

Hàn Tự Dương tựa hồ có chút hưng trí, giương mắt nhìn tấm thủy tinh nơi cửa sổ, cực cao mà không gian cực kỳ trong suốt khiến cho người ở trong đó tựa hồ cũng có thể trôi nổi lên, rơi xuống trần thế… nỗi lòng gần đây nhất của mình là như thế nhưng cũng cảm thấy rất bình thường. Ánh mắt trời lóe ra, làm cho hắn nhớ tới cặp mắt ngọc lưu ly bàn hoa chuyển vận kia..vì thế cười nhẹ hỏi, “Ai dám chèn ép cậu?”

“Lý Quân Mạc a, tiểu cô nương này rất đặc biệt.” Mã Sơ Cảnh là giám đốc bộ phận doanh thu và tiêu dùng, tâm lý người tiêu thụ thuộc làu, ở phương diện xem lòng người cũng rất tốt, “Lão đại, anh có biết là người nào không? Tôi duyệt không có người nào không đúng, hắc hắc, cô ấy khẳng định rằng tâm lý có chướng ngại.” Lập tức đứng dậy, “Quên đi, anh cũng không cần quan tâm việc nhỏ loạn thất bát đảo này làm gì. Tôi đi trước.”

“Sơ Cảnh, ngày đó tôi nói muốn thỉnh mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm. Anh đi an bài một chút đi.” Anh kêu Mã Sơ Cảnh, lại có chút suy nghĩ.

“Được, tôi sẽ kêu mọi người ở Nam Đại đi.” Mã Sơ Cảnh thích náo nhiệt, một điều đáp ứng, “Muốn hay không kêu học muội của anh cùng đi?”

Hàn Tự Dương cười nhẹ, “Không cần.” Hàm nghĩa thực xác minh, anh không nghĩ tiếp tục đề tài này.  Mã Sơ Cảnh lên tiếng, lập tức cợt nhả, “Anh không phải là coi trọng người phụ nữ nào chứ? Cái này cũng không giống với phong cách của anh nha?”

Khó được khi thấy Hàn Tự Dương không có phủ nhận, chính là nhíu nhíu mày, “Anh nói nhiều quá.”

“A.. hiểu được… tôi sẽ tận lực đem người có thể mời liền mới đến hết. Lão đại, không làm cho anh thất vọng.”

Khoảng cách một lần nữa cứ như vậy thoải mái tự nhiên, ước chừng có thể đi xa một thế kỷ. Quân Mạc vẫn như trước, lười nhác tựa vào chiếc gối dày, mái tóc dài buộc bằng dải lụa đang xả toán loạn, thẳng đến khi bụng thực sự có chút đói cô mới không tình nguyện rời giường. Kỳ thật cô là một người rất chậm chân, về phần vì sao trong học tập và công việc thường đạt hiệu suất cao như vậy cô luôn tức giận nói, “Đều là ta thích làm việc đó nên đương nhiên phải nhanh chóng làm xong a. Nếu không thì không phải trong lòng sẽ hốt hoảng sao?”

Cho nên cô có lúc đem lý do đó ở lỳ ở café shop, yên tâm thoải mái nhìn ánh nắng chiều lặng lẽ nhuốm đầy thành thị này, nồng nặc một màu tơ lục dường như có thể đem sang mua đông để xua đi cái lạnh bình thường, Quân Mạc bỗng nhiên cúi đầu nói, “Xem, lại tối nữa rồi.”

Chị Lăng tựa tiếu phi tiếu nhìn cô, “Quân Mạc, em có phải là có bệnh tâm lý không?”

Quân Mạc không chút để ý liền nói ra, “Chưa từng có… đàn ông quỳ gối dưới váy của em là đếm không hết a, chị đừng lo lắng. Em tuổi trẻ, mĩ mạo đáng yêu, không yêu đương chẳng qua chướng mắt người bình thường mà thôi.”

Lời nói này được nói ra vô cùng có thứ tự, kêu chị Lăng làm sao có thể không cười. Cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, chính là nhìn qua một chiếc xe thể thao màu trắng bạc, “Chí Tôn Bảo của em ít nhất cùng là loại xe này, vừa mới vào khỏi mắt của em có đúng hay không?”

[Chí Tôn Bo: nhân vt trong Tân Tây du ký” do Châu tinh Trì đóng, 1 người t hin đi xuyên không v thi nhà Đường, phát hin Tôn Ng Không là kiếp trước ca mình..]

Quân Mạc bật cười, “Em có nông cạn như vậy sao? Vị kia của em, phải học nhiều về xe, thâm trầm uyên bác, tốt nhất là trả hết nợ nần một cách êm đẹp bởi vì em hướng đến không phải là điệu bộ…”

Lời của cô còn chưa nói xong, điện thoại đã rung lên. Một lát sau, cô nói quanh co vài tiếng, không tình nguyện ngắt điện thoai, vấn cứ quyến luyến nhìn thoáng qua căn phòng cà phê nhỏ ấm áp, “Bữa ăn, thôi không xong được rồi.”

Chị Lăng thở dài, “Người nào mời cơm sao? Có mặt mũi như vậy , ngay cả người lười như em mà cũng mời sao?”

“Thật thông minh, người ta có quyền thế nên em chưa bao giờ dám đắc tội.” Quân Mạc nhíu nhíu mày, trong giọng nói có vài phần tiêu điều.

Cho đến khi đến giữa nhà ăn lớn nhất của Nam Đại, cô nâng cổ tay xem thời gian đã trễ hơn nữa giờ. Đẩy cửa vào, ba bàn lớn cả nam lẫn nữ, đập vào mặt đều ồn ào thiếu chút nữa không làm cho cô không thở nối. Thật sự toàn là soái ca, mỹ nữ…. Nam Đại chủ yếu là những mỹ nữ nổi tiếng, Thụy Minh là những người đàn ông trẻ tuổi diện mạo tốt, khí chất… không khí sao lại không hòa hợp chứ?

Lập tức có người chào hỏi, “Lý quản lí đến đây?”

Mã Sơ Cảnh túm cánh tay của cô, bất mãn hỏi, “Mỹ nữ, đến muộn… tìm cô đúng thật là khó khăn nha?”

Quân Mạc cũng không biết xấu hổ cười cười, “Hôm nay tôi nghỉ ngơi.”

Mã Sơ Cảnh đem cô kéo đến một bàn đã biết, không khỏi phân trần ngã chén rượu cười nói,“Không uống không thể nào nói nổi.”

Chỉ có thể tiếp nhận, uống hết một chén… hôm nay người đến đây không ít, có mỹ nữ có tiếng của Nam Đại. Quân Mạc tức giận khiến cho Mã Sơ Cảnh quả nhiên lại đi tìm người khác, ít nhất tạm thời buông tha cho cô.

Cô chán đến chết khi nhìn bàn đầy sơn hào hải vị, liếc mắt một cái lại nhìn đến người đàn ông đối diện… cô biết là anh mời khách, bởi vì vốn trong điện thoại Mã Sơ Cảnh nói như vậy nhưng nghĩ đến anh chỉ nói như vậy mà thôi… thật không ngờ anh thực sự đến đây.

Hàn Tự Dương mặc quần áo màu trắng, theo cô vừa cửa lúc đó, ánh mắt liền chưa rời đi. Cảm xúc nhộn nhạo khó có thể nói ra bằng lời, chống lại ánh mắt của cô chỉ cười… Tim Quân Mạc đập mạnh giống như mất đi nhịp điệu vốn có, biểu tình cứng ngắc lên, tựa hồ đã quên mỉm cười như thế nào, chỉ có thể che giấu cúi đầu ăn một miếng rau trộn.

Ở bên cạnh, Ân Bình nhịn không được hừ một tiếng, “Cậu xem Hứa Ưu.” Như vậy cũng tốt, cô chuyển khai lực chú ý nhìn quanh bốn phía.

Hứa Ưu tự nhiên tại đây trở nên khéo léo, đang ở giữa một đám người trẻ tuổi mời rượi, Quân Mạc liếc mắt một cái nhìn lại, người nọ tựa hồ lại không rành nói về rượu, liên tục bị bắt uống vài chén rượu, đối với Hứa Ưu mặt đã đỏ ửng… không biết là do rượu hay là còn ý khác. Nam Đại còn nhiều mỹ nữ, hơn nữa Thụy Minh cũng có nhiều thanh niên tinh anh, nói như vậy bữa tiệc này có thể thúc đẩy không ít chuyện tốt.

Cô nhịn không được miên man suy nghĩ, hồn nhiên không có chú ý tới vị trí bên người đã sớm rối loạn, mỗi người giao tới giao lưu cùng kính rượu nói giỡn, trên một bàn này tựa hồ chỉ có hai người lù lù bất động, có tâm sự.

Mã Sơ Cạnh đúng đến bên người Quân Mạc ,“Đến đây, Lý quản lí, lại làm một ly.”

Cô mỉm cười uống chén rượu, tiếp theo đó bất động thanh sắc nhẹ giọng nói, “Tôi đi toilet.” Khi đứng dậy nhìn đến Ân Bình cảm xúc mơ hồ khi uống chén rượu, ánh mắt mơ hồ.

Đứng ở cửa há to miệng hô hấp không khí mới mẻ, trong lúc nhất thời thật đúng là có chút ý nghĩ không trở vào, không khí mát mẻ lập tức mang đi cái nóng trên mặt, lại có cảm giác ấm áp, không cần phải né tránh ánh mắt đối diện, luôn cảm thấy tự do vạn phần.

Đợi đến khi trở lại, ví trí của cô đã bị Mã Sơ Cảnh chiếm cứ, cô nheo mắt lại đánh giá xung quanh, ảo não phát hiện vị trí duy nhát còn trống chính là bên cạnh Hàn Tự Dương.

Thật muốn trốn ra … nhưng là ánh mắt của anh rõ ràng đã đảo đến trên người cô, mang theo một chút hứng thú được khơi mào nơi đuôi chân mày… Cô chỉ có thể chậm rãi đi qua, tận lực ngồi xuống một cách tự nhiên. Cô nghĩ một ngày kia chính mình tự đối với hắn mà nói chuyện, cái này thực sự là khó có thể mở miệng. Cũng vì thế, thẳng tắp ngồi. Vì thế mà tự nhiên thấy được người đàn ông trẻ tuổi ngồi đối diện. Vừa rồi cũng không có chú ý tới nhưng là ngọn đén đánh vào bên cạnh anh, cực kỳ giống với mặt bên của hình ảnh kia nơi sâu nhất trong trí nhớ của cô. Vì thế nhịn không được giương mắt vụng trộm nhìn đi nơi người đàn ông đối diện xa lạ kia… trên người anh có một khí chất rất quen thuộc với cô, có lẽ chính là phong độ của người tri thức.. Cô hồi lâu không thấy, tham luyến cảm giác như vây… chính là một lúc lâu sau, vẫn là hoàn hồn, kỳ thật là cả hai người hoàn toàn khác nhau.

Lại cảm thấy kỳ quái, chung quanh rõ ràng náo nhiệt như vậy nhưng là vì sao tựa hồ chỉ có hai người trầm mặc mà không gian yên tĩnh, không ai vô tình đánh vỡ. Quân Mạc chịu không nổi nữa, chỉ có thể đối với hắn cười cười, tìm ý nói, “Tổng giám đốc Hàn như thế nào lại ăn ít như vậy?”

Hàn Tự Dương hơi kinh ngạc, tựa hồ hơi hơi chịu đựng cười nói, “Tôi ăn ít? Lý quản lí vào đây đến bây giờ ăn được nhiêu rồi?”

“Thật không?” Cô cũng chỉ có thể cười cười, quay về tịch mịch.

“Lý quản lí, tôi nghĩ đối với hành vi sáng hôm đó nên giải thích một chút.” Giọng nói của anh ôn hòa mà bình tĩnh, khiến cho Quân Mạc chống lại hai tròng mắt của anh, mà Hàn Tự Dương cũng như đã chuẩn bị kỹ, chậm rãi nói, “Tình cảnh xấu hổ vào buổi sáng đó của tôi… Cô cũng biết cô Liêu cùng với tôi..” Anh lo nghĩ, “Không thích hợp ngồi cùng nhau cho nên tôi mới đuổi theo cô nói mấy câu.”

Hắn nói hàm súc “không thích hợp ngồi cùng nhau”…cho nên lấy cô ra làm bia đỡ đạn, cũng là có thể hiểu được, Quân Mạc chỉ mỉm cười.

Cô cận thận che giấu, Hàn Tự Dương vẫn là nhìn ra một tia không cho là đúng… cô đương nhiên không cho là đúng, cô vô tình đuổi theo cứu tình yêu của anh. Mà trên thực tế, hai người sặc sỡ lóa mắt như vậy có khúc mắc, cô cũng hoàn toàn vô tình mà dây dưa trong đó.

Anh vẫn lại ấm áp cười, “Thái độ của tôi có gấp gáp một chút nhưng là vì liên quan đến tâm tình. Nếu có cái gì không phải thì mong cô đừng để ý”… đây chính là nói cho cô hiểu, chính là bởi vì khi đó có cô ở đó mà thôi không phải bởi vì cô là Lý Quân Mạc.

Quân Mạc thở dài một hơi, cảm ơn lời giải thích của anh… thật tình trong lòng cười cười, “Sẽ không. Chuyện tình phát sinh trong công việc, tổng giám đốc Hàn có thể tùy thời điểm mà tới tìm tôi. Làm sao có thể không lo?”

Hàn Tự Dương nghe cô nói với ngữ khí thoải mái, rút cuộc yên tâm. Từ khi vào cửa cho đến tận đây, thần thái của cô thủy chung mang theo sự cảnh giác. Anh tự hỏi cũng không có lừa cô, nhưng lại bày ra tư thái bức người như vậy lại thật sự là bất đắc dĩ. Lý Quân Mạc, tựa hồ chỉ nghĩ tất cả sự tình cùng mình không có quan hệ gì, dễ dàng buông lỏng tâm tình mà vui vẻ… nhưng cô như vậy đem chính mình bảo vệ tựa hồ đã buộc anh không thể không như vậy một lần nữa xử lý quan hệ của hai người.

Hết chương 3

Cà phê Viên (Vienna) là tên một loại đồ uống truyền thống phổ biến của Áo. Nó được pha bằng cách chuẩn bị hai shot cà phê strong black espresso (1 shot khoảng 25 – 30 ml) đựng trong một cốc cà phê tiêu chuẩn (standard), đổ/phun whipped cream (kem tươi) cho đến khi đầy cốc (thay cho sữa và đường). Sau đó, kem được xoay tròn, thêm chocolate sprinklings lên trên, uống bằng cream top (ống hút kem).

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s