[Chương 4] Một Ly Cà Phê Tình Yêu

Standard

Tạp chí, bánh mì, cốc mocha nóng. Hai tay vây kín lấy thân chén hình trụ lớn, khiến cho cả ngày ấm áp, bắt đầu một ngày mới bằng ly cà phê vào buổi sáng sớm. Ngày ngày như thế.

 

Chương 4 : Café au lait – Cà phê Olay

Edit : chucuoiyeu

 

Thời gian giữa trưa, thời tiết trở nên ấm lại, ánh mặt trời chói mắt. Quân Mạc nghĩ tới những ngày còn bé trước đây, vào giờ này luôn được ông nội ôm đi ra bờ sông nhỏ ngồi trên chiếc ghế làm bằng mây, trên đó có để một cái đệm thật dày, ấm áp phơi nắng. Chính mình luôn đang cầm ly trà có hương vị đậu xanh nhưng lòng như lửa đốt luôn muốn kiếm cái cái chén có mày hồng hồng của tử đinh hương cùng màu xanh biếc của đậu xanh để uống. Ngay cả trong không khí cũng đều có hương vị ngọt ngào đó.

Quân Mạc lôi kéo Ân Bình hướng nhà ăn công nhân viên đi tới, bỗng nhiên đã bị Ân Bình kéo lấy, chỉ chỉ phía trước, “Cậu xem.”

Phía trước, tổng giám đốc Từ và Hàn Tự Dương đang đi đến phòng ăn, Hàn Tự Dương một đen với chiếc áo khoác đầy gió bụi nhưng rất phong độ.

Hai người không tự chủ được mà bước chậm lại nhưng thật ra tổng giám đốc Từ đã thấy, ngoắc tay về phía hai người.

Ân Bình ở bên tai Quân Mạc nói nhỏ, “Thật muốn cùng soái ca ăn một bữa cơm trưa.”

“Hai người lại đây.” Tổng giám đốc chào hỏi nói, “Cũng không còn xa lạ gì, cùng nhau đi ăn bữa cơm trưa.”

Quân Mạc mỉm cười với khẩu hình “Giấc mơ trở thành sự thật.” Cô nghiêng đầu nhìn Hàn Tự Dương ở phía trước, cái loại cảm giác này Quân Mạc nghĩ rằng thật là hoàn mỹ không sứt mẻ, cận trọng… Tuy rằng tuổi trẻ, lại chỉ thấy trầm ổn, anh tuấn làm cho người ta cảm thấy không chê vào đâu đc.

Bốn người đi đến trước phòng tiệc, cô gái phục vụ liền tiến đến hỏi, “Tổng giám đốc Từ, vẫn là đi Liên Hoa phòng?”

Tổng giám đốc Từ đã muốn gật đầu, Quân Mạc đã thấy khóe miệng Hàn Tự Dương hơi hơi mân lại, liền chuyển ý, lúc này cười nói “Tổng giám đốc Từ, vẫn là chúng ta giúp chúng ta thôi. Chúng ta giúp họ làm cơm cũng xem như là một sản phẩm đặc biệt đi. Huống hồ tổng giám đốc Hàn là đại ân nhân như vậy, cũng không thể để chậm trễ thời gian của anh ấy.” Ngữ điệu trong lời nói của cô vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, tựa hồ như con thuyền bên hồ bì bà bì bõm mà qua. Hàn Tự Dương cười nhìn cô, cô nói rõ ràng là tiếng phổ thông lại gợi cho hắn nhớ tới một nơi – Giọng nói vùng Giang Tô, rất khó nói nhưng cũng rất tự nhiên, không làm cho người ta cảm thấy như là một bé gái nhỏ làm nũng.

Trên thực tế Quân Mạc đã nói đúng, Hàn Tự Dương chính là tình cờ gặp được tổng giám đốc Từ, cũng không có hẹn trước cùng nhau ăn cơm. Anh đồng ý với đề nghị của Quân Mạc, cười, “Không sao, tổng giám đốc Từ mới là người đang có việc gấp.”

Tổng giám đốc Từ sao có thể không nghe ra ý trong đó liền nói, “Người trẻ tuổi chính là yêu cách thức đơn giản.” Quân Mạc bố trí một cái bàn gần cửa sổ ở đại sảnh, cô dừng lại cuối cùng. Hàn Tự Dương liền đi chậm chậm lại. Ân Bình sâu sắc nhìn anh một cái, lại muốn nói gì với Quân Mạc nhưng rồi thôi, ánh mắt nhìn thấy một tia ái muội.

Đứng dậy tự đi lấy giúp mình, Quân Mạc cơ hồ cau mày nửa ngày, tuy là một loại ngọc đẹp, lại ngũ quan thập sắc làm người ta tham ăn mà chảy nước miếng. Vừa rồi rõ ràng là rất đói bụng nhưng là vòng vo nửa ngày cũng chỉ cầm một chén cơm rang trứng, tay lại tùy tiện gặp chút rau dưa . Hàn Tự Dương lặng yên đứng ở bên người cô, hỏi “Luôn ăn ít như vậy sao?”

Quân Mạc cười, “Vậy là đủ rồi. Tôi đang giảm béo.”

Hàn Tự Dương sau khi nghe xong một lúc lâu không nói, nhíu mày đánh giá cô, “Cô còn giảm béo sao?” Anh tựa tiếu phi tiếu nói, “Cô phải béo lên một chút mới tốt.” Ngụ ý giống như sâu xa, Quân Mạc sửng sốt, lại chỉ nhìn thấy anh mỉm cười tránh ra.

Ăn cơm xã giao cùng là chuyện bình thường, Quân mạc chỉ cần ngồi ở chỗ kia, hợp thời thì cứ thể mỉm cười hoặc nói chuyện tiếp bồi họ. Tổng giám đốc Từ và Ân Bình cũng là những nhà quán quân xã giao, cho nên từ cách nói chuyện với nhau cực kỳ thuần thục giống như tốc độ hòa tan cà phê vậy, lời nói khách sáo thoải mái lướt qua cổ họng, kỳ thật cái gì cũng không có lưu lại… liền ngay hướng đến mỹ nữ Ân Bình cũng là đoan trang thục huệ mà ngồi. Toàn bộ thế giới đều đội mặt nạ.

Quân Mạc ngẩng đầu, vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt nhẹ nhàng mở lớn, cười rộ lên hoặc là nheo lại thành một lưỡi liềm nhỏ — cô vốn mang khuôn mặt búp bê, khiến người ta cảm thấy cô đang rất ít tuổi. Hàn Tự Dương khẽ nhếch khóe mắt,  ánh mắt cô trước nay trong suốt nhưng giống như có khả năng nhìn thấu được mọi thứ, chính là cô cố ý trốn tránh, hoặc là ánh mắt vụt sáng. Anh cũng biết, khi cô làm việc thì sẽ không như vậy, cô luôn nhìn khách bằng ánh mắt cực kỳ thẳng thắn, chân thành làm cho người ta cảm thấy ấm áp, nhưng mà cũng làm cho người ta cảm thấy hình như đó cũng không phải là cô thật sự.

Nhưng lần này cô lại quên lảng tránh, trong lòng Hàn Tự Dương cũng cả kinh, tình cảm phức tạp như vậy có thể nhìn thấy từ ánh sáng thủy tinh từ đôi mắt ngọc ấy.

“Tổng giám đốc Từ, còn có chuyện này không biết thư ký của tôi đã nói chưa? Vị khách người Mỹ của chúng tôi đang ở tại khách sạn, Powell. Ông ta là người thích lịch sử, có thể nhờ một nhân viên đi cùng không? Ông ấy muốn đi tham quan bảo tàng cùng với số di tích cổ trong vài ngày”. Hàn Tự Dương trầm ngâm một hồi, “Nhưng tiếng Anh tốt cũng chưa đủ, tốt nhất là phải có kiến thức về phương diện lịch sử.”

Tổng giám đốc Từ cười ha ha, “Đã nói qua, nói qua rồi.” Vỗ vỗ bả vai Quân Mạc, tựa như dâng vật quý vậy, “Không phải nói đâu xa, Lý quản lí chính là sinh viên chuyên ngành lịch sử.,

Sao đúng lúc này lại nhớ rõ như vậy, Quân Mạc buồn bực quay mặt đi, rất muốn nói rằng khoảng thời gian ba năm qua cô đã đem toàn bộ kiến thức học lịch sử học được thời đại học trả lại cho thầy cô rồi — nhưng ánh mắt tổng giám đốc Từ tha thiết như vậy, chỉ có thể gật đầu đáp ứng.

“Khách sạn của chúng tôi dù có lập tức đảm nhận một diễn đàn học thuật lịch sử, cũng đương nhiên không có vấn đề gì.” Tổng giám đốc Từ cười nói.

Quân Mạc phải nhắc nhở ông ngay, “Tổng giám đốc Từ, tin tức bên kia vừa tới, việc thương lượng tài trợ có vấn đề, bây giờ cũng không nhất thiết phải làm.”

Tổng giám đốc từ vội nói, “Thật không?” Nhưng ngược lại rất sửng sốt, “Chuyện khi nào?”

Quân Mạc thở dài, “Vừa nhận được điện thoại.”

Hàn Tự Dương im lặng nghe, nói tiếp một câu, “Phong cảnh Nam Đại thật ra thích hợp tổ chức diễn đàn lịch sử.”

Vì thế bỏ đề tài này qua một bên không nói nữa, không nhanh không chậm mà ăn cho xong bữa cơm.

Phục vụ đã đem xe đến cửa khu vực yến hội, bốn người đi ra, Hàn Tự Dương nghiêng người mở cửa xe, chào một câu liền xoay người rời đi.

Tổng giám đốc Từ cũng vội vàng đi, bộ dáng nhật lí vạn ky. Ân Bình cười khì, “Cậu nhìn Tổng giám đốc Từ đi, lại đang chuẩn bị đi ngủ trưa rồi.”

(Nhật lý vạn kị:ngày đi vạn dặm)

“Cậu đừng có mà khi dễ người già thế chứ.” Quân Mạc có chút mệt mỏi mà đáp lại, cô lập tức cảm thấy kỳ quái, “Làm sao mà mặt mũi cậu lại hớn hở thế kia hả?”

Ân Bình giơ tay lên làm hình chữ V, “Tớ qua phòng nghỉ, nói cho mấy bà tám bên đó tớ vừa ăn cơm với ai.” Cô ấy quay người bỏ chạy, để lại một mình Quân Mạc phì cười.

Tan tầm đi ngang qua lầu 4, gặp trợ lý trẻ tuổi của Hàn Tự Dương, từng ra mở xe cho Hàn Tự Dương, cầm một tập văn kiên đi ra. Cô hướng cậu ta chào hỏi, người thanh niên trẻ tuổi kia cũng cười cười, “Lý quản lí, có muốn tôi tiễn cô một đoạn đường không?”

Quân Mạc vội vàng lắc đầu cảm ơn cậu ta, nghiêm túc đi đến cửa hàng sách Tân Hoa, chọn vài quyển sách hướng dẫn du lịch, cô tự thấy mình có một ưu điểm, chính là áp lực càng lớn thì thời gian càng chặt — ngược lại càng có thể khiến chính bản thân mình liều mạng chiến đấu với mức hạn thời gian đang đến gần.

Về đến nhà, lẩm bẩm ngồi xuống đọc. Tên gọi các kiến trúc kỳ lạ, khí cụ Thanh Đồng, thời kỳ đồ đá – thẳng đến khi ánh mắt bắt đầu đăm đăm – làm cho cô có thể buông được cuốn sách xuống, Quân Mạc lại mất ngủ một lần nữa, cô bật cười, cảm thấy mình như một kẻ nghiện thuốc sắp chết, một tia dự cảm tuyệt vọng gần đến, không chỗ nào có thể trốn được, nhưng vẫn như cũ làm cho cô cảm thấy tràn ngập dụ hoặc. Ba năm trước đây, cô không thể yêu, không thể hận nhưng ba năm sau, cô vẫn như cũ tiến thoái lưỡng nan – sống lâu như vậy rồi mới hiểu được, có thể phân biệt chuyện đúng sai, mới là chuyện đơn giản nhất thế gian. Nhưng mà trong lòng cô cũng rất rõ ràng, phân ra ai đúng, ai sai thì có tác dụng gì?

Hàn Tự Dương quan tâm đến vị khách quý ngoại quốc đã nhiều ngày một mực ra ngoài khảo sát, cũng không cần sốt ruột – ngày thứ hai đối phương truyền đến tin tức, nói là một lần nữa tìm tài trợ, cơ bản xác định tiếp, Quân Mạc vừa vặn ra tay nắm bắt những chuyện liên quan đến diễn đàn học thuật. Lập tức nhận được điện thoại từ thư ký  ở bên Thụy Minh vào ngày thứ bảy, quay một vòng rồi lại một vòng, cư nhiên Thụy Minh lại là nhà tài trợ.

Lần họp này, cấp trên rất coi trọng: “Chúng ta muốn bắt cả hai tay – buôn bán nắm chặt lấy khách hàng lớn như Thụy Minh, mà tổ chức hội nghị học thuật cũng đề cao được phẩm vị và văn hóa của khách sạn. Quay trở lại công việc, công ty tài trợ lần này là Thụy Minh, cho dù đối với Thụy Minh cũng chỉ là một cách phục vụ dây chuyền mà thôi, nhưng cho dù như thế nào cũng phải làm cho tốt.”

Quân Mạc không nghĩ ngợi nhiều, cho rằng chỉ là sinh ý lui tới, công việc cứ từng bước mà làm.

Thời gian chưa bao giờ gọi người chờ – chờ mong cũng tốt, chán ghét cũng tốt, kỳ thật nó luôn từng giọt từng giọt chảy, cho tới bây giờ cũng không phải do chúng ta có thể cân nhắc, khống chế.

Buổi tối thứ năm là trách nhiệm của Quân Mạc.

Cô một mình đi kiểm tra, cuối cùng là bộ phận giải trí của khách sạn, quán bar hai tầng trên dưới. Kỳ thật so sánh ra thì quán bar rất im lặng, ánh sáng màu lam hơi tối, thưa thớt vài bóng người. Tổng cộng chỉ có ba lô ghế, trưởng ca vội vàng đi ra, “Lý quản lí.”

Quân Mạc hướng cô cười cười,“Hôm nay đông khách không?”

“Vâng. Chị cuối cùng cũng sắp xong rồi sao?” Cô hâm mộ thở dài, “Em giờ mới bắt đầu này.”

Gần mười một giờ, Quân Mạc nhìn lầu một duy nhất có lô ghế phòng Minh Nguyệt, cửa chính rất dày, ngăn cách vàng son cùng xa hoa lãng phí ở  bên trong. Cô gật gật đầu, điền xong báo cáo mới đi, của chính trùng hợp mở ra, cô sửng sốt, ánh đèn u ám chiếu lên khuôn mặt sâu sắc của người đàn ông này. Anh nhướng mày, hiển nhiên không nghĩ gặp được cô trong này.

“Tổng giám đốc Hàn, xin chào.” Quân Mạc cười chào hỏi, “Chơi vui vẻ.”

Tay anh đang cầm điện thoại, ước chừng là đi ra ngoài nghe điện thoại, lúc này bỏ điện thoại vào túi, chậm rì rì nói, “Vào ngồi một lúc không?”

Trưởng ca sớm thức thời lên lầu hai tiếp đón, Quân Mạc bỏ giấy bút xuống, cười cười, “Được”.

Cô đi phía sau anh, khoảnh khắc nhìn trưởng ca đang đứng ở trên cầu thang cười khổ một chút — hiển nhiên không tình nguyện, vài nhân viên thấy rõ, còn có người khẽ cười rộ lên.

Hàn tự Dương quay đầu liếc cô một cái, trong mắt tràn đầy ý cười, “Thế nào?”

Cô điều chỉnh biểu tình. “Không có gì, không có gì.”

Vốn tưởng rằng đi vào trong, tất nhiên là oanh oanh diễm diễm, màu sắc rực rỡ, cảnh sắc náo nhiệt, mình uống vài chén, tiếp đón một chút là có thể thoát thân — nhưng mà lô ghế to như vậy, lại chỉ có tám người đàn ông. Ánh sáng không tính là quá sáng, so với bên ngoài cũng tốt hơn một chút, Quân Mạc nhìn thoáng qua, không lên tiếng, liếc Hàn Tự Dương ở bên cạnh một cái.

“Nhanh như vậy mà cậu đã nói chuyện điện thoại xong rồi đấy à?”

Hàn Tự Dương cười cười, quay sang Quân Mạc nói, “Đến đây, tôi giới thiệu cho cô một chút.”

Anh nói rất nhiều tên cùng khuôn mặt, Quân Mạc đều có chút quen thuộc, đều là quản lý cấp cao của Thuy Minh, cũng là những người còn trẻ, giống như hội độc thân tụ tập vậy.

“Phí Hân Nhiên”. Hàn Tự Dương chỉ chỉ vào người đàn ông ngồi ở góc, Quân Mạc đột nhiên nhớ tới, chính là người đàn ông mình gặp được hôm ăn cơm, có khí chất quen thuộc — là trí nhớ đang ngủ đông ở trong góc lâu như vậy, ẩn phục ủ rũ nhắc nhở chính mình sao? Cô bỗng nhiên cảm thấy khó chịu, cơn nóng giận tự nhiên xộc tới.

Một đám không chỗ nào không phải là trẻ tuổi ngập tràn sức sống, lễ độ hàn huyên với nhau, dùng lời Ân Bình mà nói, đây nên là “Thân cận cực phẩm”, trừ bỏ người cuối cùng — “Hắc hắc, Quân Mạc, cô rơi vào động sói rồi.”

Mã Sơ Cảnh hơi say, nói chuyện liền không dùng qua đầu óc, Quân Mạc trong lòng rất vui nên cũng không thèm so đo, rốt cuộc biết được hai người quen, không đến mức quá xấu hổ.

Hàn Tự Dương ngồi xuống một bên, thấy chân tay cô có chút luống cuống, rốt cuộc cô cũng chỉ là một cô bé, bỗng nhiên ngồi với một đám con trai, quả thật không biết phải làm gì cho đúng — nhất thời có chút hối hận, lẽ ra không nên mang cô ấy vào đây.

Cũng may Mã Sơ Cảnh là người nói nhiều, đã lâu không gặp Quân Mạc liền lôi kéo cô ngồi xuống, nói lung tung không có chủ đề nào, Quân Mạc nhịn không được liếc mắt nhìn người bên cạnh một cái, đây là lần đầu tiên cô nhìn anh hút thuốc, đốm lửa nho nhỏ lóe lên trên tay anh, bờ môi anh thật đẹp, thời điểm nhếch môi giống hệt đao phong.

Hàn Tự Dương chú ý tới ánh mắt của cô, cười xin lỗi, “Thật xin lỗi.” Thuận tiện dập tắt điếu thuốc, “Trễ thế này vẫn còn làm việc sao?”

“Trách nhiệm của tôi thôi.” Quân Mạc nói đơn giản, một bên Mã Sơ Cảnh vội vàng kêu cô cầm một chén rượu đi.

Cô xoay người thấp giọng hung hăng cảnh cáo cậu ta: “Này, đừng bắt tôi uống rượu.” Cô nói vừa nhẹ lại vừa vội, Hàn Tự Dương nhịn không được nhìn cô cười yếu ớt.

Mã Sơ Cảnh nhếch miệng cười: “Lão đại lần đầu tiên mang phụ nữ đến chỗ hội độc thân tụ tập, thế nào cũng phải uống một ly.”

Cũng may, người bên ngoài nói chuyện phiếm, trong lô ghế âm nhạc nhẹ nhàng vang lên làm cho người ta cảm thấy an tâm không ít. Quân Mạc xấu hổ không nói lên lời, mà ánh mắt Hàn Tư Dương dường như đang nhìn cô, lại tựa hồ như đang nhìn chén rượu trước mặt cô, cũng không biết là có nghe thấy những lời này hay không.

Cô thiếu chút nữa không nhịn được đứng lên, bị anh giành trước, “Chuyện diễn đàn đã chuẩn bị tốt chưa?”

Quân Mạc nghe anh nhắc tới diễn đàn, trong mắt hơi thoảng qua ý cười, dưới ánh sáng mờ mịt dường như linh động lóe ra chút lạnh lùng, “Rất tốt rồi, có liên quan đến luận văn, tổng giám đốc Hàn cảm thấy hứng thú sao? Có muốn tôi đưa một phần lại đây không?” Cô cười hỏi, “Tổng giám đốc Hàn có hứng thú dốc sức vì văn hóa Trung Quốc không thế?”

Anh nhíu mày nhìn cô, ngược lại bộ dạng thật sự có chút hứng thú, “Kỳ thật cũng không hiểu lắm, học đòi văn vẻ một chút thôi. Coi như vì xã hội cống hiến đi.” Anh nửa đùa, “Lý quản lí đừng cười như vậy, tôi biết cô hiểu rõ  – không phải mượn cơ hội làm quảng cáo hay sao?”

Quân Mạc cười: “Đâu phải vậy? Qua vài ngày nữa tôi sẽ đưa cho anh mấy quyển sách.” Cô dừng một chút, ánh mắt vô thức nhìn mặt bàn, ngữ khí sâu kín, tựa hồ nhớ tới điều gì, “Phần nhiều là thầy giáo trước đây của tôi viết.”

Hàn Tự Dương nâng mắt nhìn cô, khinh thường cười, “Thật không?”

Quân Mạc nâng cổ tay xem giờ, khẽ nhíu mày, “Tổng giám đốc Hàn, tôi còn có chút việc, các anh cứ vui vẻ. Tôi đi trước.”

Hàn Tự Dương bưng chén rượu, dựa vào sô pha, mang theo ý cười thản nhiên, “Được”.

Cô mới ra đến cửa, ánh mắt Mã Sơ Cảnh lập tức trấn tĩnh lại, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào Hàn Tự Dương, “Thực sự có vấn đề.” Giọng nói của anh ta cực vang, lại ngân dài, trong lúc nhất thời, khiến mọi người trấn tĩnh.

Lại có người cười, “Cười thật ôn nhu.”

Vì thế lại có người hưởng ứng, “Tôi cũng biết là có vấn đề.”

Chỉ có Hàn Tự Dương bất động thanh sắc, lại châm một điếu thuốc, ánh mắt hơi nheo lại, tựa hồ hoàn toàn không nghe thấy sự hưng phấn ở chung quanh mình.

“Cậu xử lý xong việc người Hongkong nọ trách cứ chưa?” Ân Bình đập đập bàn Quân Mạc, người đang mệt mỏi nằm úp sấp trên mặt bàn, bộ dạng không phấn chấn thèm ăn gì đó nữa.

“Không riêng gì người Hongkong đó, còn ông bác người Tây bắc với cô gái Thượng Hải, còn có báo cáo mở rộng sản phẩm của Thụy Minh.” Quân Mạc lạnh lùng nói, “Rốt cuộc cậu chạy tới đây làm cái gì?”

Ân Bình ngượng ngùng cười,”Hiệu suất làm việc của cậu cũng thật là cao, không gì sánh được nha!”

“Tâm tình không tốt.” Quân Mạc cũng không chịu được gật đầu, “Xin hỏi, ngài rốt cuộc có việc gì không?”

“Không có.” Ân Bình sợ tới mức đã quên mất ý đồ đến, “Đến xem cậu thôi, nằm trong những chuỗi hành vi bình thường. Tớ đi đây.”

“Uh.”

“Nhưng mà tớ muốn hỏi cậu một chút, nghe nói mấy ngày trước tổng giám đốc Hàn muốn cậu gọi điện thoại tới?” Ân Bình không nhịn được, đứng ngoài cửa thăm dò hỏi.

“Đi ra ngoài.” Cô hung hăng cầm quả cầu phát tiết đập về phía Ân Bình. Ân Bình sợ đến mức quay đầu chạy luôn.

Quân Mạc thở dài, đứng dậy nhặt quả cầu phát tiết hình quả trứng gà kia lên — đó là quả cầu cô mua ở hàng vỉa hè trong chợ đêm. Sau đó, lại cầm phần thông báo, “Thông báo về việc đảm nhận diễn đàn học thuật lịch sử toàn quốc”. Cô thật sự phiền não: Danh sách đã ở trên tay rồi – có tên anh rõ ràng. Cô cứ muốn trốn tránh hồi ức như vậy cũng không được, cô dùng công tác bận rộn làm tê liệt tinh thần, vết thương của cô vẫn chưa lành. Thật là buồn cười, chính là vì khả năng nhìn thấy anh — toàn bộ đều muốn thất bại trong nháy mắt. Châm chọc là, tất cả mọi chuyện đều không có đúng sai. Cô cũng không biết tại sao lại nhớ đến một câu: dù cố gắng hết sức làm những việc nằm trong khả năng của con người, thiên mệnh cũng không nhất định thuộc về mình.

“Cậu nên mời khách. Lão tổng hai lần giao việc tiếp đãi trọng yếu  như vậy cho cậu phụ trách, lần sau cạnh tranh cậu sẽ có ưu thế.” Ân Bình ngôn chi chuẩn xác.

Quân Mạc quay đầu bước đi. Theo thường lệ, đi kiểm tra các bộ phận công tác, cô cảm thấy đặc biệt không thuận lợi, lúc trước chỉ mắt nhắm mắt mở với các bộ phận, giờ cô xuống tay không lưu tình chút nào: Trưởng ca lầu năm bởi vì có mạng nhện ở đại sảnh mà bị trừ điểm; lầu ba thảm hại hơn, theo dõi khu vực phục vụ chậm một phút lập tức bị hung hăng giáo huấn một hồi.

Cô soàn soạt cầm bút viết xuống, mấy đồng sự có quan hệ vô cùng tốt với cô cũng sợ đến mức không dám tiến lên bắt chuyện, chỉ là trên dưới liều mạng kiểm tra quần áo, dung nhan, sợ kế tiếp là đến phiên mình.

Từ trước đến nay Lý quản lí ôn hòa như vậy, cư nhiên lại tật ngôn lệ sắc (lời nói có chút giận dữ, thần sắc nghiêm nghị), nhưng mà cũng chỉ có Quân Mạc tự biết mình ngoài mạnh trong yếu. Trước đây thói quen của cô cũng thế — gặp chuyện không vui luôn thích giận chó đánh mèo ở bên ngoài, phát hỏa với toàn bộ những người xung quanh. Sau lại rốt cuộc chậm rãi thu liễm, người còn không gặp lại, tính tình đã trở lại như cũ.

Quân Mạc cầm báo cáo hồi sáng lên gạch chéo danh sách bị trừ điểm, thở dài thật mạnh, e-mail cho mấy nhân viên, thông báo chuyện hồi sáng chỉ cảnh cáo.

Khi không vui vẻ thì bí quyết lấy lại tinh thần là liều mạng làm việc, bí quyết chán ghét công việc là đẩy nhanh tiến độ — vừa may là một vòng tròn. Hiện tại mặc kệ tất cả, Quân Mạc nằm úp trên bàn, mũi bắt đầu cay cay. Máy tính báo một tiếng, có e-mail mới.

Quân Mạc dụi mắt, mở ra. Nhất thời sửng sốt, cái tên quen thuộc như vậy, ba năm — không ngờ thời gian dài như thế, sớm nghĩ mình đã quên hình dáng của anh. Hiện tại bây giờ, từ trong đầu hiện ra rõ ràng.

Ngày đó, cô ngồi đọc sách ở thư viện. Sau đó vừa ngẩng đầu, thấy Lâm Hiệt Tuấn đứng cách đó không xa nhìn mình, lúc ấy mình ngẩn người ra, không biết làm sao, không nói được đến một câu “Em chào thầy.” Anh hướng mình cười, trước sau nho nhã bình tĩnh, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, cũng lẳng lặng đọc sách.

Cô và anh, đều cảm thấy trong lòng bình thản, tự hồ tĩnh lặng trôi chảy.

Khi đó, Quân Mạc bị bàn cùng phòng gọi là “sinh viên tốt có chí tiến thủ mạnh mẽ”. Học tập chăm chỉ, mục tiêu minh xác. Chương trình học được lên kế hoạch lâu dài, ví dụ mỗi ngày đều học tiếng Anh. Các kỳ thi có thể chạy nước rút xoay chuyển toàn bộ, nhất định ngồi sau cùng, thì thào tụng từ mới tiếng Anh. Từ nhỏ, cô đã là cô bé ngoan, lúc trước cha mẹ cũng không đồng ý cho cô đi học xa như vậy, sau lại vất vả đến đây, thật sự là học tập chăm chỉ — cho tới bây giờ vẫn nói với bản thân như vậy.

Phòng ngủ bốn người từ trước đến nay, giữ chỗ đều là do Quân Mạc một người đầy kinh nghiệm bản thân mà đích thân làm, bởi vì cũng chỉ có mình cô dậy sớm. Từ căn tin đi ra, sau lưng một cặp sách thật lớn, trong tay là ấm giữ nhiệt lớn,  xa xa thấy bình minh đang đến, ngoài mình đến giữ chỗ chỉ còn đúng một giám sát viên, ước chừng mình là người thứ nhất rồi.

Sáng sớm lúc bạn cùng phòng mơ màng nói thầm, “Quân Mạc nhớ giúp bọn tớ giữ chỗ nhé!” Cô sảng khoái nói, “Biết rồi.”, sau đó nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa lại.

Cầm lấy quyển sổ đánh dấu, Quân Mạc rồng bay phượng múa ký ngay cả bốn tên, sau đó đứng lên. Nam sinh bên người mở miệng nói: “Bạn học…”

Quân Mạc thậm chí không thèm liếc mắt nhìn cậu ta một cái, sợ cậu ta lại ngăn mình, thuận miệng đáp, “Buổi sáng tốt lành.” Lắc lắc đuôi ngựa rồi đi. Giám sát viên phần lớn cũng đều là sinh viên, phần lớn đối với hành vi này cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Quân Mạc cũng không cho là đúng.

Lâm Hiệt Tuấn có chút đăm chiêu nhìn bóng dáng nữ sinh này, lắc lắc đầu, khóe miệng mỉm cười, cúi đầu xem lớp của cô.

Quân Mạc đến phòng học, tới chỗ cuối cùng ngồi xuống, mới nhớ đến phải giữ chỗ cho bạn học. Cô đứng lên, hướng dãy đầu tiên sắp xếp, xoạt xoạt thả năm quyển sách lên trên, nhớ tới đối thoại với bạn học hôm qua.

“Ngày mai, tiết của thầy Lâm ai giúp tớ giữ chỗ với ?”

“Ai nha, lần này cũng không phải sắp xếp như học kỳ trước nữa, không cần đến sớm hai tiếng để nhận chỗ đi, lớp nhỏ luôn có chỗ ngồi phải không?

“Cậu không nghe nói gì sao? Các lớp khác đã hỏi thăm rồi, đúng là sẽ sang dự thính.”

Sao đó vài ánh mắt tập trung trên người Quân Mạc, Quân Mạc chậm rì rì nói, “Được rồi, tớ đi chiếm chỗ.”

Bạn cùng phòng vui vẻ ra mặt, Minh Văn ôm vai cô cười cười: “Quân Mạc, tớ muốn ngồi cạnh cậu.”

“Cậu muốn một loạt ngồi cuối cùng sao?” Quân Mạc có chút kinh ngạc.

“Thôi, quên đi.” Minh Văn bất đắc dĩ thở dài, ”Tiết của thầy Lâm, cậu lại muốn ngồi cuối cả lũ à?”

Quân Mạc cười cười, ”Tớ không phải là người theo đuổi thầy ấy, ngồi đâu chả nghe được bài?”

Đợi đến khi mình đọc xong một bài mục từ mới, phòng học không lớn đã dâng không khí bừng bừng, ngoại trừ cuối cùng đã có người, phía trước đã chật ních đầu người. Mấy nữ sinh dùng ánh mắt phẫn hận nhìn năm vị trí đầu tiên mà mình đã sắp xếp kia, Quân Mạc chột dạ cúi thấp đầu.

Sau đó nghe được đằng sau có người cười nhẹ, “Hôm nay thầy Lâm là giám sát viên đánh dấu, phía trước tớ là một nam sinh ký một lúc mười cái tên mới phát hiện ra thầy đang nhìn, chân đều nhuyễn ra.”

Quân Mạc nghe được âm thanh phía sau, bỗng nhiên nghĩ đến mà cảm thấy sợ, có lần một thầy giám sát điểm danh, bắt vài người ký hộ điển hình, mỗi người đều chịu cảnh cáo. Cô cố gắng nhớ lại diện mạo nam sinh chỗ điểm danh, lại thủy chung mơ hồ, thở dài, nhất thời không có học thuộc từ mới nữa.

Cái gì đến sẽ phải đến, không bao giờ tránh được.

Lúc Lâm Hiêt Tuấn bước vào, phòng học đang ồn ào liền trở nên yên lặng không một tiếng động, sau đó ầm ầm vang lên tiếng vỗ tay. Nhưng mà anh liếc một cái nhìn đến, nữ sinh ngồi cuối cùng kia, cúi đầu đọc sách, có thể thấy chung quanh vắng vẻ thế nào.

Quân Mạc ngẩng đầu nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trên bục giảng, đang chuyên chú trình chiếu slide, cô vô số lần nói với bạn cùng phòng, “Bình tĩnh mà xem xét, thực sự vẻ ngoài của thầy chỉ bình thường thôi.” Cũng hình như là không ai cùng ý kiến với mình, cô chỉ còn có thể ngậm miệng.

Nhưng ngay cả Quân Mạc cũng không thể phủ nhận, khí chất thong dong tự nhiên cùng giọng nói ấm áp nho nhã khi anh đứng trên bục giảng, quả thật có thể mê đảo phần lớn nữ sinh. Mà chính mình cũng bỏ qua cho việc học thuộc từ mới, bút ký đã chi chít, thế mới thấy thời gian trôi qua thật nhanh kinh khủng.

Chuông báo tan tiết thứ nhất vang lên, Quân Mạc nâng nâng cái cổ đau nhức. Lúc này mới kinh ngạc, thầy Lâm đang nhàn nhạt dựa vào vị trí bên cạnh mình, cô có chút không tự nhiên dời ánh mắt, lại nghe thấy anh ôn hòa hỏi, “Đang học tiếng Anh?”

Kỳ thật vừa mới rảnh tay nên tiện thể đem sách học từ mới đặt ở bên cạnh mà thôi — Quân Mạc tự nhận mình là một sinh viên hay soi mói, nhưng chỉ có thể thừa nhận tiết học của anh vô cùng hay. Vì vậy mặt cô bắt đầu nóng lên.

“Sao lại ngồi ở cuối lớp thế này? Có thể thấy được bài giảng sao?” Lâm Hiệt Tuấn hỏi, “Vẫn cảm thấy tôi dạy không hay?”

“Em có thói quen ngồi cuối lớp rồi.” Quân Mạc cũng cười.

Thầy giáo trẻ tuổi này thật sôi nổi, cũng thật sạch sẽ, giữ lại đầu tóc ngắn ngủn, thong dong ôn hòa như đi học trước kia vậy. Khí chất của anh, giống như là giữa những năm bốn mươi, năm mươi vậy, một đám sinh viên đi trên đường phố, ánh mắt thanh minh, tài tình hơn người, mà cõi lòng đầy lý tưởng cứu giúp quốc gia, cách ăn nói độc lập mà tự do.

Chính là như vậy mà chậm rãi đắm chìm vào hồi ức, Quân Mạc lắc lắc đầu, tựa hồ muốn cố gắng không nhớ lại.

Cô mở e-mail, tay run run.

“Thứ Sáu anh đến, có thể gặp mặt được không?”

Vẫn là theo ý của cô, nếu cô không muốn, như vậy sẽ không gặp.

Anh đã trở về rồi sao? Trong lòng Quân Mạc tự châm biếm chính mình, một năm trao đổi giáo viên, sớm đã nên trở về, cũng có nguyên do — thì ra tiềm thức của mình, tình nguyện làm như anh vẫn còn ở nước ngoài.

“Chia tay” Hai chứ này so với rượu độc trên thế gian này, còn khiến người ta đau nhức đến tâm can.

Quân Mạc trả lời, “Em ra sân bay đón anh.”

Sáu từ ngắn ngủn, lại giống như hao phí bao nhiêu tinh lực, mệt mỏi rã rời, lại mơ hồ chờ mong .

Café au lait là loại cà phê sữa pha theo kiểu Pháp. Người ta pha café au lait bằng cách thêm sữa nóng vào cà phê espresso “gấp đôi” (espresso doppio) hoặc cà phê espresso “kéo dài” (espresso lungo), hoặc cũng có thể là cà phê phin. Café au lait được đựng trong một cái tách lớn được gọi là bol. Loại cà phê này hay được dùng trong bữa sáng và thường không tìm thấy ở các quán cà phê. Theo một hủ tục, bánh sừng bò cũng như các loại bánh khác dùng để nhúng vào café au lait không xứng với truyền thống của quán cà phê.

Trong các quán ăn ở Pháp thì café thường dùng để chỉ loại espresso của Ý hơn là loại cà phê phin của Pháp, café crème sẽ có thêm một ít sữa ấm hoặc kem sữa.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s