[Chương 6] Một ly cà phê tình yêu

Standard

Cà phê Hawaii ẩn giấu mùi hương của quả hạch, hồi ức cùng hiện thực đan xen.

Chương 6 : Hawaii Coffee – cà phê Hawaii

Edit : chucuoiyeu

 

Lý Quân Mạc từ trước đến này đều có thói quen của đà điểu, vùi đầu trong cát trốn tránh mọi chuyện. Cô âm thầm bội phục chính mình, ăn lẩu còn cay hơn cả hạt tiêu, còn có thể ăn đến tê cả đầu lưỡi, cô nghĩ cứ giả vờ như không biết không thấy gì cả, thì tất cả đều có thể chết lặng đi.

Ngày thứ hai mới là ngày các học giả chính thức được mời đến, Đại học L cũng có nhiều học giả lớn tuổi, trong đó có khá nhiều người trước đây là thầy của Quân Mạc, Lâm Tuấn Hiệt đến sớm hơn một ngày liền ra sân bay đón. Quân Mạc vùi đầu vào làm, cả ngày nhốt mình trong văn phòng không ra đến cửa, thời điểm kiểm tra buổi sáng lại gặp được mấy giáo sự đã già, tựa hồ rất thích mặc kiểu Tôn Trung Sơn, tóc hoa râm nho nhã — cô tự dưng nghĩ, Lâm Tuấn Hiệt sau này già đi, có phải cũng sẽ như vậy: vừa khiến học trò cảm thấy dễ gần, lại khiến học trò cảm thấy khả kính.

Khi ra đến cửa thì sửng sốt, rõ ràng là Minh Văn — cư nhiên không có chút thay đổi nào so với trước, vẫn là nụ cười sảng khoái đó, vừa thấy cô liền hô to gọi nhỏ, “Quân Mạc!”

Nhân viên ở bên cạnh không nhịn được ghé mắt nhìn, Quân Mạc vừa vui mừng vừa kinh ngạc, không nhịn được cười, “Sao cậu lại ở đây? Trong danh sách có tên cậu đâu?”

“Giáo sự hướng dẫn tớ có chút việc, viện cử tớ đi thay.” Minh Văn ngồi xuống với cô ngay đại sảnh, “Càng ngày càng đẹp! Hì hì, tớ lại già mất rồi?”

Làm sao mà già được chứ? Rõ ràng là có thêm hơn một phần phong độ tự nhiên của người trí thức, Quân Mạc cười nói: “Ừ, vĩnh bảo thanh xuân!” ( vĩnh viễn bảo toàn tuổi thanh xuân.)

Chợt nhớ ra, cô đẩy Minh Văn một cái, “Diễn đàn này của bọn cậu phải điểm danh, câu đi chưa thế?”

Minh Văn sửng sốt, lập tức cười rạng rỡ, “Hay cậu điểm danh giúp tớ đi?” Hai người cùng cười, hóa ra mọi người đều nhớ rõ khoảng thời gian đó.

Buổi chiều diễn đàn khai mạc, Quân Mạc không đi, chợt nhớ đã hứa mang tài liệu cho Hàn Tự Dương, vội vội vàng vàng chuẩn bị một ít đi ra, vừa vặn đúng thời gian nghỉ trưa, cầm tài liệu trên tay, đi đến dãy nhà thứ 4. Tầng dưới cùng của dãy nhà này có gian phòng tổ chức hội nghị lớn nhất khách sạn, lúc này cửa chính đóng, làm Quân Mạc an tâm không ít.

Cô đi đến trước sân khấu, đang muốn nhắn trưởng ca kiêm quản lý phòng này tranh thủ thời gian nghỉ ngắn mang tài liệu đến phòng Hàn Tự Dương, cửa chính  đại sảnh vô thanh vô tức mở ra, cô đang phân tâm, lại đem tài liệu, xoay người cười với Hàn Tự Dương, “Tổng giám đốc Hàn, mang tài liệu đến cho anh đây.”

Hàn Tự Dương “À” một tiếng, quay đầu lại nhìn biểu ngữ chào đón, chữ đỏ xen trắng –Hoan nghênh các học giả– phía trên cùng là Logo Thụy Minh cùng tiêu chí, “Sao không phải ngày hôm nay?”  Anh có ý bảo cô cùng đi, bước chân chậm lại, dường như có chút lơ đãng hỏi, “Không đến đây nhìn qua sao? Có rất nhiều đồng học của cô phải không?”

Quân Mạc khẽ lắc đầu, nụ cười có chút xa cách:, “Tốt nghiệp đã lâu như vậy, chữ nào của thầy thì cũng đã trả cho thầy rồi, làm sao còn mặt mũi mà gặp lại?” Cô nói như tự giễu, sắc mặt cũng có chút vô tình, mặc dù đã đánh má hồng nhiều lên, vẫn như cũ không che giấu được chút yếu đuối mơ hồ.

Trong mắt anh đầy thâm ý, trầm mặc một lát, bỗng nhiên nói, “Tôi muốn đi xem.” Quân Mạc sững người trong chốc lát, mới bắt đầu phản ứng lại, trong mắt hiện lên bối rối, “Đi nơi nào?”

Sắc mặt anh có chút nghiêm nghị, ngay lập tức có khí thế bức người, cằm hơi hếch cằm về phía hội trường, ánh mắt chuyển về trên mặt Quân Mạc. Quân Mạc do dự, theo lý cô không thể từ chối yêu cầu của hộ khách, bây giờ có thể khiến cô bước qua cửa chính, thật sự khó hơn lên trời.

Tựa hồ giằng co một lát, Hàn Tự Dương bỗng nhiên cười khẽ đứng lên, cầm quyển sách trên tay cô, sắc mặt liền vui vẻ như đón gió xuân vậy, ánh mắt vụt sáng trong một thoáng tựa hồ mềm xuống, tự nhiên thay đổi đề tài,“Quên đi, đến thời gian làm rồi phải không? Không quấy rầy cô nữa.”

Quân Mạc thật sự như được đại xá, thở phào nhẹ nhõm một hơi, cười cười, “Đúng vậy, tôi đi làm việc đây.” Cô nhấc chân bước đi, cửa chính phòng hội nghị bị một nhân viên đẩy ra, ẩn ẩn có nói một hai câu nhẹ nhàng được phát ra, Quân Mạc nghe xong mà kinh ngạc quay mặt đi chỗ khác, giọng nói quen thuộc như vậy, nói nhỏ tựa như rất thân mật — cô bước chân nhanh hơn, cũng không quay đầu lại nhìn mà đi ra ngoài.

Hàn Tự Dương đứng ở chỗ cũ, thân ảnh cao lớn bị ánh mặt trời kéo dài, hắt lên tường, anh gọi nhân viên, cúi đầu nói vài câu, cô nhân viên nhỏ kia đỏ mặt dẫn anh vào hội trường, thấp giọng hỏi anh, “Tổng giám đốc Hàn, còn chuyện gì phân phó nữa không?”

Hàn Tự Dương hơi hơi khóat tay, cuối cùng tìm một chỗ ngồi xuống. Anh cũng không nghe nhiều về vấn đề học thuật hội nghị đang thảo luận, ánh mắt chỉ hướng đến người đàn ông đang đứng trên đài, chỉ liếc mắt cũng không khó để nhận ra chính là người đàn ông tối qua. Tay anh vô thức gõ gõ nhẹ lên tay vịn của ghế dựa, bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh Lý Quân Mạc tối hôm qua, chợt cảm thấy điều hòa phòng họp thật sự không đủ, tay không khỏi nới lỏng cổ áo. Người đàn ông đó, lấy ánh mắt nhìn của anh, cũng thật sự được đánh giá là ôn nhiên nho nhã. Anh vừa mới đứng lên muốn ra ngoài, mới đi vài bước, anh đụng phải Mã Sơ Cảnh ở trước mặt, mà tên này còn hắc hắc cười vài tiếng,“Lão đại, sao anh lại tới nơi này? Buổi tối cùng ăn cơm không? Đều là mấy giáo sư lớn tuổi đức cao vọng trọng.” Anh ta bất quá chỉ đùa một chút, cũng thật là chẳng ra làm sao — lại bị Hàn Tự Dương cắt ngang, “Người trên đài là ai?”

Mã Sơ Cảnh lên tiếng, “A, là Lâm Hiệt Tuấn. Nghe nói là sư huynh của Lý quản lí.” Anh ta nói một cách đĩnh đạc, “Tôi đang định gọi Lý quản lí một tiếng, mọi người cùng nhau ăn cơm.” Hàn Tự Dương khoanh tay nhìn lên đài, ánh mắt hơi mị lên, có hứng thú, “Mọi người định ăn tối ở đâu thế?”

Bữa tối vẫn ăn ở Nam Đại, Hàn Tư Dương đẩy cửa vào ghế lô, thản nhiên nhìn lướt qua, Quân Mạc đang ngồi bên cạnh Lâm Tuấn Hiệt, đầu ngón tay nhẹ nhàng cầm một tách trà thủy tinh nóng. Mã Sơ Cảnh thay anh giới thiệu, thẳng đến lúc ngồi ăn, anh nghiêng người cùng lão tiên sinh nói chuyện với nhau vài câu, lúc này ánh mắt vừa nhìn đối diện. Quân Mạc ngồi cạnh một cô gái trẻ, hai người đang thấp giọng nói chuyện, vẫn mang theo mỉm cười — nhưng tư thế ngồi của cô thật cứng nhắc, tựa hồ cố ý duy trì khoảng cách với người đàn ông bên cạnh.

Ngồi bên cạnh nhóm lão tiên sinh không chỗ nào là không phải bằng cấp sử học trong tay làm bọn hậu bối như sấm bên tai, Quân Mạc giật mình cảm thấy như trở lại thời đại học, nghe các giảng viên giảng việc nghiên cứu của các vị tiền bối, kiến thức cả một đời bôn ba trong bốn biển năm châu của những vị thầy giáo già này, một chút tích góp làm nên văn hóa tinh hoa dân tộc. Trong bữa tiệc không ít người hỏi Lâm Tuấn Hiệt tình trạng sức khỏe thầy hướng dẫn Trương lão tiên sinh của anh, anh nhất nhất đáp lại, lão tiên sinh hơn nửa thời gian là nằm trong bệnh viện điều dưỡng, mắt nhìn có chút khó khăn, chỉ có thể nằm nghe người khác đọc sách, rất mong gặp một ít học trò trẻ tuổi. Mà diễn đàn lần này, Lâm Hiệt Tuấn là học trò của thầy ấy đến, nguyên nhân phần nhiều là do sách của thầy ấy sắp xuất bản.

Quân Mạc ngưng thần lắng nghe, cảm thấy trong miệng ngậm một lá trà xanh, vị đắng nhàn nhạt lan trong miệng, cô cuống quýt cúi đầu, trong nháy mắt, cảm thấy bị làn hơi nước làm mơ hồ. Bữa cơm này thật gượng gạo, cô căn bản không muốn đến, cuối cùng bị thúc giục không có biện pháp nên đành phải gạt mọi chuyện sang một bên, quyết định bảo trì im lặng, tai nghe những lời nói khác nhau của nhóm lão tiên sinh, tâm tình liền sa sút: Thì ra là mấy thứ này, thật sự đã xa xôi quá rồi, thế giới từng quen thuộc với cô đều không hề có biến hóa, mà chỉ có cô thay đổi.

Hàn Tự Dương đứng lên, hướng tất cả mọi người đang ngồi đây mà kính rượu, Quân Mạc ngẩng đầu, ánh mắt hai người đều trong trẻo, dáng người cao gầy lại giống nhau, hai mắt gặp nhau trong không khí này liền có chút xúc động, tựa hồ xuất hiện chút gợn sóng trong suốt, dưới ánh đèn chất lỏng đỏ thẫm trong chén sóng sánh nhẹ, tia sáng do khúc xạ mà lóe lên, Minh Văn ở bên cạnh nhỏ giọng bên tai Quân Mạc hỏi, “Công việc của cậu cũng quá là tốt đi, mỗi ngày có thể ăn cơm cùng soái ca!”

Quân Mạc cười hỏi lại, “Ai là soái ca cơ?”

Thật đúng là làm khó dễ Minh Văn, cô cười, “Về tình cảm mà nói, tớ đương nhiên là coi trọng sư huynh hơn rồi — nhưng mà Tổng giám đốc Hàn cũng là thiên kiệt địa linh nhân nha.” Cô bất đắc dĩ cười cười, không khỏi liếc mắt nhìn Hàn Tự Dương, người đàn ông cực kỳ xuất sắc này – quả nhiên ở nơi nào cũng là tiêu điểm hấp dẫn sự chú ý, có thể anh đã chú ý tới ánh mắt của mình, liền nhẹ nhàng nhìn về phía cô cười nhẹ, Quân Mạc cũng cười lại, chuyển mắt.

Tham dự đều là các giáo sư đã lớn tuổi, vậy nên ngồi không lâu — người phụ trách mọi việc, chủ sự Phương cuối cùng cũng hướng nhà tài trợ Thụy Minh cảm ơn, bữa tiệc sau đó vội vàng tan. Quân Mạc cùng Minh Văn đi ra ngoài, đứng ở cửa hàn huyên với Mã Sơ Cảnh vài câu, lúc này mới nói với Lâm Hiệt Tuấn, “Sư huynh, em đi trước.” Thậm chí không theo lễ nghi đợi khách đi trước mà vội vàng rời đi.

Mỗi người ở một nơi liền phân tán, Lâm Hiệt Tuấn một mình ở dãy nhà thứ 4, liền cùng đường với Hàn Tự Dương, vốn cũng có chút quen biết, vậy nên dễ nói chuyện với nhau, cách lối rẽ một chút không xa đã là chỗ ở, Hàn Tự Dương bỗng nhiên đứng lại, “Lâm tiên sinh, cùng đi ra bờ sông một chút?”

Lâm Tuấn Hiệt không thấy chút nào là ngoài ý muốn cả, gật gật đầu, “Được.”

Trên đường lần lượt gặp phải nhân viên khách sạn, dựa theo quy định, chờ khách đi trước, mỉm cười ân cần thăm hỏi sau mới rời đi. Hàn Tự Dương sóng vai cùng Lâm Tuấn Hiệt, khí độ ngọc thụ lâm phong,  trong bóng đêm ngữ khí hai người đều nhẹ như sợi dây trước gió.

(“ngc th lâm phong”, sát nghĩa là “cây ngc đón gió” dùng đ ví dáng người cùng cây ngc phong đ phóng khoáng như nhau, thanh tú đp đ nhiu vẻ. Dùng cho hai anh trong này thì là điển trai hào hoa phong nhã, hiện lên nhiều vẽ của người đàn ông trưởng thành nổi tiếng.)

“Tôi đã nhìn thấy ảnh của anh, cách đây cũng lâu rồi.” Hàn Tự Dương tựa hồ như hỏi anh, một lát sau, còn nói, “Ở chỗ Lý quản lí.”

“Ở cổng trường đại học L phải không?” Khóe miệng Lâm Tuấn Hiệt mỉm cười làm thần sắc có vẻ nhu hòa đi vài phần, có lẽ bản thân anh cũng không tự biết, ngay cả ngữ khí cũng chậm lại, “Năm đó cô ấy học năm thứ hai.”

Anh vô tình ngược dòng nghĩ lại chuyện cũ, trong đầu tựa hồ đem mọi chuyện ngày đó chậm rãi lướt qua, lưu lại cũng chỉ giống như thơ văn mà thôi.

Một buổi tối như vậy, hoàng hôn dày đặc buông xuống, hai người đều chỉ nói sơ qua, tựa hồ như cứ một hai câu lại vô tình nhắc đến một người  duy nhất – Lý Quân Mạc, nhưng lại yên lặng bỏ qua cái tên này, giống như đang nói đến người qua đường. Thẳng đến cuối cùng, ánh trăng lẻ loi cũng bị mây đen che khuất, mà trên đỉnh đầu ngọn đèn đường nhỏ vẫn nhấp nháy “tạch” một tiếng tắt hẳn, Hàn Tự Dương quay mặt lại nhìn, “Anh trở về là vì cô ấy sao?”

Lâm Hiệt Tuấn ngẩn ra, lập tức cười, đưa tay khoác vào trong túi áo gió, “Nói như vậy thì cũng không phải, thực ra là không chính xác.”

Hàn Tự Dương nhướng mày, chờ câu tiếp theo.

“Bây giờ trở về vì cô ấy, đã quá muộn rồi.” Ngữ khí của anh an tĩnh, không mang theo một tia gợn sóng — anh đã từng nghĩ, nếu thời gian ba năm không thể làm cho tình cảm của mình ngừng lại những đợt sóng đang cuộn trào đó, thì cái được gọi là tu tâm dưỡng tính tất cả đều vô nghĩa — nhưng khi những ký ức tận nơi sâu nhất trong đáy lòng thoảng qua, vẫn không nhịn được mỉm cười tự giễu.

Hàn Tự Dương im lặng gật đầu, trong đầu anh hiện lên biểu tình của Quân Mạc, thời gian ở bên cạnh người đàn ông này ánh mắt cô tựa hồ như muốn mà không biết làm sao để trốn tránh — muốn tiến tới gần nhưng lại e ngại không dám tới gần.

Lâm Hiệt Tuấn cuối cùng nói thêm một câu, “Thật sự đã quá muộn rồi.” Cũng mang theo sự biểu hiện của tinh thần sa sút, làm cho Hàn Tự Dương hơi hơi nhíu mày, đều là người thông minh, cũng không vạch trần cái gì. Anh thậm chí không hỏi một câu vì sao, không thể không nghe thấy tiếng thở dài, nhưng mà ngay cả anh cũng không thể phủ nhận, trong lòng khi ấy có ý mừng nhè nhẹ, chậm rãi sâu trong tâm linh chảy ra – phần mừng rỡ này không có chút ác ý nào cả — xưa nay anh vẫn là người quyết định nhanh, nếu chuyện trước kia đã chấm dứt, anh không ngại dùng cách của chính mình mà tham gia vào cuộc sống của cô.

Hai người đều im lặng đứng ở nơi đó, phá vỡ trầm mặc là điện thoại của Hàn Tự Dương, thư ký gọi tới bảo cho anh biết chuyện phòng ở đã bố trí thỏa đáng, anh trả lời rồi tắt điện thoai. Anh bỗng nhẹ giọng nói với Lâm Tuấn Hiệt, “Thật sự đáng tiếc.” Ngữ khí của anh chân thành, mang theo than tiếc. Lâm Tuấn Hiệt xoay người trở về, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, “Gió đêm thật sự có chút lạnh rồi.”

Chia tay ở đại sảnh, Hàn Tự Dương nhìn thân ảnh cao lớn mà gầy gò kia đi xa, bỗng nhiên cảm thấy chính mình đang chứng kiến một hồi ly biệt, anh chưa bao giờ nghĩ rằng trên thế giới loại tình cảm bất đắc dĩ này lại khiến lòng anh cảm thấy nặng nề — nhưng phần nặng nề ấy lại ẩn ẩn làm chính mình cảm giác được dưới mặt băng mỏng đang có dòng nước ngầm bắt đầu chảy mạnh, chỉ cần có một cơ hội, có lẽ sẽ có thể phá băng mà ra.

 

Quả hạch được nhắc đến đầu chương :http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3_h%E1%BA%A1ch

Cà phê Hawaii nổi tiếng với loại cà phê Hawaii Kona, một trong những loại cà phê nổi tiếng nhất thế giới. Quận trồng cà phê Kona hạt nhỏ nằm ở phía tây nam bờ biển Hawaii, là hoàn đảo lớn trong quần đảo Hawaii sản xuất loại cà phê truyền thống và nổi tiếng nhất của Hawaii. Cây cà phê được thu hoạch hoàn toàn bằng tay, được xử lý ướt và được trồng từ hạt giống chất lượng của địa phương, cà phê kona được trồng trong những cụm trang trại nhỏ trên các ruộng bậc thang trên núi Hualalai và núi Mauna Loa trên Thái Bình Dương. Cây cà phê này được trồng ở độ cao 800 đến 2500 feet rất thấp đối với loại café Arabica nhưng chất lượng của café kona đạt được tương đương với các loại café được trồng ở đô cao cao hơn nhiều.

Cafe Hawaii Kona được đt gn như ngang hàng vi cafe Blue Mountain cJamaica. Tuy nhiên, khá nhiu chuyên gia còn cho rng Hawaii Kona vượt tri hơn nh vào hương v thoang thong gn như…quế ca nó, v mt này thì Blue Mountain cJamaica không h có.

Tham khảo tại đây : http://en.wikipedia.org/wiki/Coffee_production_in_Hawaii

http://www.konacoffee.com/coffeestory.html

http://nguyenthituyethanh.wordpress.com/2010/07/15/ca-phe/

Và tại đây : http://en.wikipedia.org/wiki/Kona_coffee

 

Hình ảnh cây cà phê ở Hawaii

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s