[Những ngày đợi nắng] Chương 4

Standard

 Chương 4:

Nếu nghe ai nói rằng mình sống đến hai mươi ba tuổi mà chưa một lần ăn cháo thì đừng vội chỉ vào mặt người ta mà phán xét rằng họ nói xạo vì có thể người vừa nói với bạn là Winner. Quả thật đây là lần đầu tiên trong đời có người nấu cháo cho cô ăn.
Mân mê tô cháo nóng hổi nghi ngút khói trên tay, đôi mắt vốn ngàn năm lờ đờ kia loáng thoáng sáng lên vẻ thích thú. Một niềm vui thích đầy trẻ con.


Đăng nhận ra biểu hiện đó trên gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống của Winner. Đôi mắt sau cặp kính dịu dàng trao về phía cô cái nhìn đầy yêu thương trìu mến.
“Em ăn đi không cháo nguội hết bây giờ. Anh sẽ không đút cho em đâu nên đừng có đợi. Trong thời gian em ăn, anh sẽ thu dọn hành lí giúp em.” – Đăng chun mũi, nói với Winner như đang dỗ dành con nít.
“Thu dọn hành lí?” – Giọng Winner khẽ run lên dù trong phòng không lạnh.
“Chẳng phải họ muốn đuổi em đi sao? Anh sẽ thu xếp cho em một chỗ ở.” – Đăng bình thản lật dở quyển sách duy nhất trong phòng Winner, đó là một cuốn tiểu thuyết có tên “không nơi nương tựa”.
“Em không đi!” – Tiếng Winner gằn lên đầy cương quyết.
Đặt cuốn tiểu thuyết xuống, Đăng đi đến ngồi cạnh giường, đôi mày kiếm nhíu sát lại, ánh mắt đen đầy thắc mắc.
“Ở nơi này có người em yêu thương, em không đi đâu hết.” – Winner nói chắc như đinh đóng cột, giọng cương quyết.
Không một ai nhìn thấy phía sau cặp kính kia, đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước đêm đen của Đăng khẽ động. Có một nỗi đau vừa nhảy vào vùng vẫy bơi lội trong đó. Nó khiến sự điềm tĩnh bất di bất dịch không còn nữa.
Hóa ra trái tim cô từ lâu đã mang đi cất, để dành cho một người khác. Đăng thẫn thờ! Nỗi đau không còn chìm trong mắt anh nữa, mà chính anh đang chìm trong nó.
“Thế em có cách nào để ở lại không?” – Nhận ra thái độ mình quá lộ liễu, Đăng cố tỏ ra bình tĩnh.
“Em sẽ đến thăm một vài người.” – Winner gằn giọng, đôi mắt luôn mờ nhạt như có khói có sương nay sáng lên một sự quyết tâm. Cô không thể trở về nơi đó để nộp mạng, càng không thể đi khỏi đây. Cô đã mất người ấy một lần, cô sẽ không để vụt mất thêm một lần nào nữa.
*
Có một điểm mâu thuẫn rất lớn của con người đó là họ sống như sẽ không bao giờ chết và rồi chết đi như chưa bao giờ sống. Họ gần như không nghĩ tới cái chết cho đến khi nó gần kề. Nhưng chung quy là họ sợ chết.
Winner là người hiểu rõ cái cảm giác ngồi xem sự sống và cái chết chơi một canh bạc thắng thua nó như thế nào. Vì thế cô chọn đánh vào điểm yếu của con người.
“Con dao này do một nghệ nhân Nhật Bản làm ra. Chất liệu làm thành nó là gốm và nó vô cùng sắc. Không cần đến lần cắt thứ hai.” – Siết chặt nắm tóc của người đàn ông mập lùn trong tay mình, Winner kề sát hơn con dao bằng gốm vào cổ ông ta.
“Cô… cô muốn làm gì? Tôi sẽ báo cảnh sát.” – Người phụ nữ mặc váy hoa hoảng sợ trệu trạo chạy đến bên bàn điện thoại.
“Bà cứ gọi đi. Bà gọi xong thì tôi cũng cắt xong cổ chồng bà rồi.” – Winner nhếch môi cười lạnh, nụ cười nhợt nhạt đầy thách thức. Để chứng minh, cô ấn con dao lên cổ người đàn ông. Từ đó một dòng máu đỏ chảy xuống, thấm ướt một khoảng chiếc áo sơmi xanh da trời ông ta đang mặc.
Cảm giác đau và xót truyền đến làm ông ta bắt đầu van xin: – “Cô muốn gì? Tiền thì để vợ tôi đi lấy. Đừng làm bậy!”
“Tôi không cần tiền. Chỉ cần ông gọi cho hiệu trưởng của con gái ông, phủ nhận vụ bạo lực và yêu cầu không đuổi học Thiên Kim.”
“Tôi… tôi nhận ra cô. Cô chính là đứa đánh con gái tôi.” – Người phụ nữa váy hoa run rẩy chỉ vào mặt Winner. Ban nãy khi cô mới tới bà cứ ngờ ngợ, giờ mới nhớ ra.
“Đừng có nói nhiều. Giờ gọi hay tôi cắt cổ cả hai người.” – Winner kéo con dao đi trên cổ người đàn ông, vết cắt dần dài ra.
“Bà! Bà gọi ngay đi.” – Ông ta sợ hãi hét lên. Dù sao cũng chỉ một vụ ẩu đả nhỏ. Đám trẻ đang tuổi lớn nên bất ổn tâm lí. Ông không muốn vì thế mà mất mạng.
Người phụ nữ mặc váy hoa thấy máu từ cổ chồng mình chảy ra nhiều quá sợ hãi vội chạy đến bàn điện thoại, run rẩy bấm số đến mấy lần mới chính xác.
“Mở loa ngoài!” – Winner giọng nhẹ tênh nhưng uy quyền như một mệnh lệnh.
Người phụ nữ quýnh quáng làm theo.
Đầu dây bên kia bắt máy, người phụ nữ làm theo đúng những gì Winner yêu cầu. Cuộc gọi kết thúc, cô hài lòng cất con dao đi, nhếch môi cười với hai con người đang ôm lấy nhau run bần bật.
“Dạy dỗ con các người cho tốt. Nó mà còn kiếm chuyện với tiểu thư nhà tôi một lần nữa thì tôi sẽ vẽ bàn cờ trên mặt nó đấy.” – Dứt lời, cô không cần nghe bên kia hứa hẹn gì, lạnh lùng xỏ tay túi quần đi ra khỏi nhà.
Người phụ nữ vội xem vết thương của chồng, xót xa nghiến răng nghiến lợi: “Con khốn.”
Winner đã ra đến sân, đang dắt xe rồi nhưng mà cô có thể nghe thấy. Nhếch môi cười nhạt, trong lòng cô một chút bực bội cũng không có. Cô quá quen với những từ ngữ như thế rồi. Nói chung, muốn khốn nạn, phải là kẻ thông minh. Đâu có phải tự nhiên khi không mà làm được.
Chiếc xe thong thả chạy ra đường, hòa làm một với dòng người tấp nập. Đêm Đà Lạt có gió, có tiếng thông reo. Có ánh đèn phồn hoa đô thị. Và có cả những tâm hồn bơ vơ.
*
Quán bar Rain rung chuyển trong tiếng nhạc ầm ĩ, điên cuồng bởi những vũ điệu nóng bỏng. Mùi rượu, thuốc lá, nước hoa, phấn son… hỗn tạp hòa vào nhau nhưng lại mang đến một sức cám dỗ kỳ lạ. Đã vào bar tự khắc sẽ mất tỉnh táo.
“Ồn ào quá!” – Đăng nhăn mặt hét lên với Ngọc – thằng bạn thân của anh.
“Thì đây là quán bar mà, không ồn sao được.” – Ngọc cười nhăn nhở, vừa ngắm gái vừa đáp lời.
“Đi chỗ khác đi. Chỉ cần uống rượu thôi mà.” – Đăng lại tiếp tục gào. Chuyến này về anh mất tiếng chắc rồi.
“Đồ ông già! Rượu thì phải đi với gái đẹp. Gọi là mỹ tửu biết không?” – Ngọc lại nham nhở, ánh mắt sáng như chim ưng quét qua những bóng hồng đang lắc lư nửa kín nửa hở.
Đăng chỉ còn biết lắc đầu cười khổ. Nghĩ cũng hay! Gái vây quanh Ngọc không thiếu, thế nhưng chẳng cô nàng nào đủ cao tay giữ được trái tim “du mục” của chàng trai mang số mạng đào hoa. Chưa bao giờ Đăng thấy thằng bạn mình dính vào lưới tình. Chỉ có gái dính lưới ầm ầm.
Ánh mắt Ngọc sáng lên tia nhìn thích thú, khóe môi nhếch lên mỉm cười đầy tự tin. Điều này có nghĩa là anh chàng đã tìm thấy con mồi.
Vất Đăng ngồi lại bịt tai, Ngọc thong dong bước đi. Nhưng đi được vài bước, nghĩ gì đó, anh quay người lại tháo cái kính của Đăng ra, cất vào túi rồi chính thức bỏ đi.
“Thằng ranh kia!” – Đăng chỉ vừa kịp nghiến răng vài chữ thì bóng Ngọc đã hòa vào đám đông đang lắc lư rồi mất hút.
Không ai nghĩ, một chiếc kính có thể thay đổi diện mạo con người đến thế. Chàng trai thư sinh có chút vụng về cứng nhắc một phút trước giờ trở thành một chàng trai tuấn tú đầy phong độ. Mái tóc màu rêu bướng bỉnh bồng bềnh, đôi mày kiếm ngang tàng không coi ai ra gì, ánh mắt sâu thẳm đen láy ẩn chứa một nỗi buồn đầy mê hoặc, sóng mũi thanh tú, đôi môi mỏng bí ẩn đến ngạo mạn. Là một vẻ đẹp hoang dã đầy lôi cuốn.
Phụ nữ thường bị cuốn hút bởi những chàng trai không chú ý đến họ. Đăng lại chẳng chú ý một ai trong quán bar này. Cùng với vẻ lạnh lùng nam tính, anh hiển nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Một vài cô gái cố ý tỏ ra vô tình đến nhảy gần chỗ anh, tìm cơ hội bắt chuyện. Dù sao thì rượu và âm nhạc làm người ta dễ gần hơn mà.
Nhưng ngay khi bọn họ lấy đủ can đảm để lại gần, Đăng lại bất ngờ rời khỏi bàn, đi sâu về phía góc khuất của bar. Anh vừa nhìn thấy một bóng dáng thân thuộc.
Winner ở đó, trùng hợp như một phép màu.
Đăng thấy guồng chân mình mỗi lúc một nhanh nhưng rồi đột nhiên chững lại. Lời nói của cô ban sáng vang lên trong đầu anh.
Cô đã có người cô yêu thương rồi.
Đôi chân của anh đã muốn đi ngược lại bàn của mình, nhưng rồi câu nói của Ngọc trước đây lại vang lên trong đầu.
“Làm phụ nữ yêu điên cuồng là chuyện bình thường. Làm cô ta bỏ người cô ta yêu điên cuồng để đến bên cạnh mình mới là bản lĩnh.”
Anh sẽ làm cho cô yêu anh và đưa cô đi khỏi nơi đó. Ở đó người ta quá bất công với cô, xem cô như một cỗ máy phục tùng mệnh lệnh mà không có chút tình cảm. Vì cô yêu quá mù quáng mới có thể chịu đựng được những điều đó. Anh cảm thấy mình có trách nhiệm giúp cô.
Và anh đã đến bàn cô với quyết tâm như thế.
Winner ngẩng đầu, đôi mắt mơ màng không tỉnh táo nhìn Đăng rồi lại cúi đầu. Hình như cô không nhận ra anh.
Cô mặc một chiếc áo lót lông làm người ta cảm thấy cô đang lạnh run lên trong khi trán lại toát mồ hôi hột.
Đăng lo đến thắt ruột. Phải chăng cô đang sốt.
Nhưng nhìn kỹ cách cô lắc đầu theo nhạc, anh hiểu ra là cô đang bay.
“Em lại cắn lắc hả?” – Anh ghé miệng nói nhỏ vào tai cô, âm thanh ồn ào xung quanh vẫn không thể át đi vẻ không hài lòng trong giọng nói.
Winner lúc này mới mở to mắt nhìn người con trai trước mặt. Hóa ra là bác sỹ nhà cô. Nhìn anh khác quá. Không còn cặp kính thì lập tức trở thành một chàng trai đầy nam tính mạnh mẽ.
Không trả lời anh, cô cười nhạt, gật gật đầu.
Đăng chau mày khó chịu, đang định nói gì đó thì nhạc đột nhiên im bặt. Cả quán bar ồ lên bất mãn còn Winner thì cả người bứt rứt.
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên làm cả quán phút chốc im bặt. Hình như ai đó vừa đập vỡ một chiếc ly.
“Thằng oát con nhà mày sao dám tán người yêu tao?” – Giọng một người đàn ông ồm ồm quát vang cả quán.
Cùng với bản tính tò mò, mọi người trong quán bắt đầu lần tìm đến nơi phát ra giọng nói.
Người ta thấy một chàng trai có mái tóc đen nhánh như đá quý, ánh mắt sâu thách thức đang nhếch môi cười ngạo nghễ. Đôi môi kiêu ngạo khẽ mấp máy: “Chỉ mới là người yêu, còn chưa cưới mà.” – Nói rồi anh thản nhiên nháy mắt với cô gái tóc vàng đang được người đàn ông trọc đầu ôm trong lòng.
Nói về độ giàu có, giữa chàng trai và người đàn ông chẳng thể nói được ai giàu hơn ai. Còn nói về dung mạo, chàng trai đẹp hơn là cái chắc. Nhìn đến đây người ta cũng đoán ra phần nào là cô bạn gái của người đàn ông kia mê trai nên sớn xát.
Cách đó không xa, Đăng nghe tiếng cũng đủ biết thằng bạn mình lại gây chuyện. Anh cũng muốn lại đó xem sao nhưng Winner đang thế này, anh không yên tâm bỏ đi. Đấu tranh một lúc, anh quyết định kéo cô đến đó.
Hình như Winner đã cắn rất nhiều, đến mức chân không thể đứng được. Đăng không suy nghĩ nhiều, khom người xuống để cõng cô lên.
Cõng theo Winner, len qua đám đông, khi Đăng đến được chỗ Ngọc thì đã thấy người đàn ông kia đang nắm cổ áo bạn mình.
“Mày nói ai đi theo mày?” – Người đàn ông trọc đầu giận dữ quát.
“Anh đập chết thằng này đi! Nó nói điêu đấy. Em chỉ có mình anh thôi.” – Cô gái tóc vàng đứng cạnh bắt đầu rươm rướm nước mắt.
“Tụi mày, đánh chết thằng này cho tao! Không phải sợ tội. Tao sẽ lo liệu hết.” – Quay qua đám đàn em, người đàn ông đầu trọc ra lệnh.
“Xin lỗi! Đây là chỗ làm ăn. Mọi người có gì ra ngoài giải quyết.” – Vệ sỹ nãy giờ vì không muốn đụng chạm đến một trong những ông trùm ở Đà Lạt nên im lặng. Giờ khi quán có nguy cơ bị tổn thất thì đành đánh liều lên tiếng.
“Mày thích làm ăn không? Tao san bằng cái quán này bây giờ.” – Người đàn ông đầu trọc hung dữ gầm lên.
Tiếng quát của ông ta làm Winner đang gục đầu trên vai Đăng khẽ cựa mình trượt xuống. Hình như cô đã tỉnh táo hơn một chút.
Chàng trai vệ sỹ bối rối nhìn quản lý quán, thấy ông ta lắc đầu, anh nhẹ nhõm lui về chỗ của mình. Anh làm vệ sỹ để nuôi thân thôi, từng đó tiền không đủ để anh mạo hiểm gây thù kết oán với những tay có máu mặt ở Đà Lạt này.
Được đà lên mặt, người đàn ông đầu trọc hả hê phất tay ra hiệu đàn em lao vô cấu xé Ngọc.
Nhưng ngay khi tay ông ta vừa đưa lên thì một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra khiến những cô gái trong quát hét toáng lên, bịt mắt không dám nhìn. Đám đàn ông cũng được một phen sửng sốt.
Một chiếc “choang” chát chúa xé toạc không gian.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s