[Những ngày đợi nắng] Chương 20

Standard

Chương 20:

Thứ đi nhanh nhất, lướt nhẹ nhất nhưng in hằn những vệt sâu đậm nhất có lẽ là thời gian. Chớp mắt một cái ngày qua đi. Chớp mắt vài cái lại một mùa đông nữa đến. Mọi chuyện chỉ như mới hôm qua khi Đăng ôm Winner vào lòng nói muốn ở bên cô. Đến giờ mùa đông vẫn đều đặn năm nào cũng có, nhưng lời hứa và chủ nhân của nó đã không còn.
Bên ngoài đang có một bữa tiệc thịt nướng, mọi người quây quần rất đông vui. Nhà năm nay có thêm hai thành viên mới là Nhi và bà Thủy nên cũng góp thêm chút náo nhiệt. Tóm lại mùa đông ở nơi mọi người đang xum họp không hề lạnh. Nhưng căn phòng của Winner thì rất lạnh.


Trừ Bạch Hồ ra, các thành viên trong nhà đều lần lượt thay nhau ghé qua phòng rủ cô cùng ăn một bữa tiệc ấm cúng, nhưng đối với tất cả cô đều dùng một thái độ mệt mỏi từ chối, lí do đang sốt và muốn được nghỉ ngơi. Đương nhiên bệnh chỉ là cái cớ, cô đang rất khỏe, nhiệt độ cơ thể hoàn toàn bình thường. Chỉ là đối với những người ngay cả giữa chốn đông đúc vẫn cảm thấy lạc lõng thì tốt nhất nên ở một mình. Sẽ là rất chua chát khi thấy mình bơ vơ giữa nơi bốn góc vây quanh là tiếng cười tiếng nói.
Winner vốn là người khó hòa nhập. Rất chập chững trong việc đón nhận bầu không khí tập thể và có chút không quen khi bên cạnh có người. Cô cũng không có ý thoát khỏi trạng thái đơn độc. Khi một mình đã trở thành thói quen thì người ta sẽ tìm ra cách bình lặng trong khoảng không của mình. Với một vài người, khi chưa sinh ra đã được định sẵn sẽ sống một mình. Cũng chẳng phải điều gì ghê gớm lắm, đơn giản cuộc sống cần phải vậy.
Cánh cửa cọt kẹt khẽ mở báo hiệu có người vào. Tình cảnh này có vẻ rất quen thuộc. Một năm trước cũng âm thanh này xuất hiện sau đó Đăng ùa vào phòng cô. Ấy thế mà Winner một chút hồi hộp mong đợi cũng không có. Cô vốn rất nhuần nhuyễn trong việc mang toàn bộ hy vọng dập tắt không tàn tích. Chính vì thế trong đầu không chút mảy may nghĩ rằng Đăng sẽ đến.
Không hy vọng vào điều gì là cách người ta tự giết chính mình, nhưng cũng lại là cách tốt nhất người ta tự bảo vệ bản thân. Không biết có nên cảm thấy may mắn khi người vào phòng là bà Thủy còn phần Winner cũng chẳng buồn mảy may mong đợi một điều gì.
Nghe tiếng bước chân đến gần bên giường, cô vẫn tiếp tục nhắm mắt giả vơ ngủ. Là ai thì cô cũng không muốn nói chuyện.
Cô cảm nhận được có một bàn tay lành lạnh chạm lên trán mình. Bên ngoài nhiệt độ có lẽ khá thấp. Thế nên bàn tay kia mới lạnh như vậy.
“Dậy ăn chút gì rồi uống thuốc đi Winner. Cháu dần hạ sốt rồi đấy.” – Tiếng bà Thủy hiền hậu vang lên. Ngồi nướng thịt với mọi người mà chẳng hiểu sao lòng cứ thấp thỏm. Định đợi xong tiệc rồi đến xem Winner nhưng cuối cùng không chịu được mà chạy qua đây. Winner trong mắt bà chỉ là một đứa trẻ to xác, rất cần được quan tâm và để mắt. Gương mặt luôn thờ ơ ấy làm bà có cảm giác cô chỉ đang cố tỏ ra mình mạnh mẽ để giữ lại tự tôn và để bản thân không trở nên nhỏ bé. Dáng vẻ cô đơn tạo một sự thương cảm lớn trong lòng bà.
Winner từ từ mở mắt ra, bộ dạng như vừa đi ra từ giấc ngủ li bì.
“Sao cô lại ở đây?” – Điều này là Winner thắc mắc thật. Ở bên bếp than nướng thịt không ấm áp và tuyệt vời hơn sao.
“Cô đến xem cháu thế nào. Ăn gì đó rồi uống thuốc nhé.” – Bà Thủy cười hiền, bàn tay lại áp lên trán Winner một lần nữa. May quá! Trán không nóng lắm.
Căn bản, Winner làm gì sốt để mà nóng.
“Cháu sắp khỏi rồi, chắc không cần thuốc đâu.” – Winner cười yếu ớt, nụ cười này không phải cố tỏ ra đau ốm mà vì cô đang không biết từ chối thế nào. Không ốm uống thuốc làm gì.
“Cháu mà không uống bệnh sẽ lâu hết lắm đấy.” – Bà Thủy hơi nghiêm giọng nhưng đôi mắt là cả một trời ôn nhu.
“Cháu sẽ khỏi nhanh thôi. Không cần phải uống thuốc đâu cô. Dù sao uống nhiều thuốc cũng không tốt mà.” – Hiếm khi ai thấy Winner nói một câu dài và mang tính dẻo miệng thế này.
Bà Thủy trầm tư có vẻ ngẫm nghĩ gì đó, tròng mắt hơi đảo làm Winner có chút hồi hộp. Bà sẽ không bắt cô uống thuốc tiếp chứ. Cô không có bệnh, e là sẽ phát bệnh vì uống thuốc.
“Vậy cũng được. Thế cô đi nấu cho cháu chút cháo. Một chén cháo nóng nhiều hành và tiêu sẽ giúp cháu khỏe lên.” – Nụ cười của bà Thủy vẫn luôn ôn nhu như thế. Winner đã không nhận ra khi ngày trước lui tới nhà bà đòi nợ. Khi đó, tất cả những gì cô thấy là những nét khắc khổ tụ họp co dãn trên gương mặt tuyệt vọng. Những giọt nước mắt theo những nếp nhăn cơ cực rơi lã chã. Van xin, phẫn nộ, tuyệt vọng. Thế nhưng tất cả lọt vào mắt cô chỉ là vô nghĩa.
Không rõ là áy náy hay xót xa, trái tim Winner chợt tê buốt. Cô đã gây ra cơn tuyệt vọng cho bao nhiêu người? Họ cũng như cô, có cảm xúc, có những nỗi đau và những buồn phiền. Còn cô, ở trong đời họ đóng một vai ác hoàn hảo, tô điểm nỗi đau của họ đến đậm đà.
Cô… muốn dừng lại!
Mải chìm vào suy tư, khi chính thức bừng tỉnh Winner đã không còn thấy bà Thủy trong phòng.
Lặng lẽ trút ra một tiếng thở dài, cô nhắm mắt, tay phải vắt ngang trán che đi ánh sáng lọt qua hàng mi. Phía sau đó, có một tâm hồn đang muốn rũ bỏ tất cả. Muốn đi đến một nơi xa xôi, sống lặng lẽ và xa lánh mọi thứ của hiện tại.
Không rõ là sau bao lâu, mùi hương thơm phức lay động lòng người từ cửa bay vào. Cháo thịt thơm nức mũi thêm tiêu và hành lá cùng hành phi vô cùng hấp dẫn.
“Dậy ăn cho nóng Winner ơi.” – Giọng bà Thủy có gì đó tươi vui. Mỗi khi chăm sóc cô gái này, không hiểu sao bà luôn cảm thấy rất vui.
Winner chậm chạp mở mắt, tỏ ra như vừa bước ra từ giấc ngủ. Tiếp tục chậm chạp ngồi dậy, chậm chạp đón chén cháo. Lần thứ hai trong đời có người nấu cháo cho cô.
Hơi nóng và mùi tiêu làm cay mắt, Winner hơi cúi đầu, không muốn bà Thủy thấy đôi mắt mình. Tại sao một người phụ nữ xa lạ lại tốt với cô như vậy. Còn mẹ cô…
Nhắm nghiền hai mắt, Winner xua đi mọi suy nghĩ chuẩn bị xuất hiện. Nghĩ nhiều thì được gì? Suy nghĩ đâu thể thay đổi được thực tế khắc nghiệt.
Chậm rãi múc từng thìa cháo trắng mịn đưa vào miệng, cảm nhận mùi thơm của gạo, vị ngọt của thịt và nồng của tiêu, mắt Winner càng lúc càng trùng xuống, sâu thẳm không còn thấy đáy.
“Cô có điều này, không biết có nên hỏi không?” – Bà Thủy ngồi bên giường, xếp lại mép chăn như một việc làm giết thời gian.
“Dạ?” – Winner hơi ngẩng đầu, đôi mắt sâu không đáy khó nhìn ra cảm xúc bên trong.
“Về ba mẹ cháu. Cô chưa bao giờ nghe ai nói về họ.” – Winner trong lòng bà Thủy là một đứa con gái thần bí. Không biết về thân phận, cũng không biết về tên thật.
“À, họ mất cả rồi cô. Bạch Hồ mang cháu về nuôi.” – Winner cười, đôi mắt híp lại che đi khoảng không đen tối. Từ lâu rồi, cô không mấy để ý trên đời còn có hai con người được gọi là ba mẹ mình.
“Cô xin lỗi.” – Đôi mắt bà Thủy đặc lại một mảng xót xa. Bà cứ tưởng cô đi làm xa nhà và sống ở nhà chủ luôn. Hóa ra là một thân phận côi cút.
“Cháo cô nấu ngon lắm.” – Không muốn tiếp tục chủ đề, Winner nói sang một câu chuyện khác.
“Cháu thích không?” – Bà Thủy cười qua hơi thở.
Winner khẳng khái gật đầu.
“Vậy ăn nhiều một chút, dưới nhà bếp còn đấy.”
Winner cười, nụ cười đối trọi với đôi mắt sâu không thấy đáy, đầu hơi gật gù.
Tiếp tục tập chung vào chén cháo vì không biết phải nói gì, Winner có chút ngại ngùng khi ánh mắt hiền dịu của bà Thủy đã đặt trên cô rất lâu. Mãi đến khi chiếc điện thoại réo rắt đổ chuông, dãy số lạ chạy dài trên màn hình, bầu không khí kỳ lạ mới dừng lại.
“Alo?” – Winner bắt máy, giọng nói có chút xa cách.
“…”
“Dạ. Cháu sẽ đến đúng giờ.” – Từng tiếng nói rời rạc nhả ra khỏi miệng, gương mặt Winner có chút cứng lại.
“Nghe có vẻ nghiêm trọng.” – Bà Thủy dò hỏi sau khi cô cúp máy.
“Dạ… là… ba của anh Đăng hẹn gặp cháu.” – Winner ngập ngừng, có chút suy tư trong giọng nói. Ông ấy gặp cô để làm gì? Liệu có phải Đăng xảy ra chuyện gì rồi không?
“Là đi gặp ba chồng hả?” – Bà Thủy cười hiền từ.
“Dạ…” – Winner có chút đắn đo, muốn nói thật cô và Đăng đã chia tay, nhưng lại có chút cảm thấy không cần thiết. Chuyện của cô, mọi người cũng không quan tâm và không muốn biết đâu.
Đúng lúc này, Nhi từ bên ngoài tiến vào, đi phía trước là chiếc bụng tròn.
“Đỡ mệt chưa Win.” – Giọng Nhi trong trẻo vui tươi, gọi tên Winner một cách thân mật.
“Khỏi rồi.” – Winner cười, nụ cười xã giao.
“Vậy là tốt rồi.” – Tiếng Kim từ ngoài cửa tiến vô xen ngang câu chuyện.
Winner đảo mắt nhìn ba con người, có chút gì đó khó hiểu: “Sao mọi người lại ở đây?” – Giờ này đáng ra đang cùng ăn cơm gia đình.
“Qua xem chị thế nào.” – Kim cười híp đôi mắt mơ màng, ngồi xuống bên giường nắm lấy tay Winner.
“Sao chị không đeo nhẫn của chị dâu tặng?” – Nhìn bàn tay trống không của Winner, Kim chau mày.
“À, ừ, chị quên.” – Winner cười yếu ớt. Lúc trước đeo nhẫn cặp với Đăng, bây giờ tháo ra thì cũng chẳng muốn đeo thêm chiếc nhẫn nào.
“Chị cất ở đâu rồi?” – Kim vừa hỏi vừa ngó quanh căn phòng.
“Trong tủ.” – Winner nhìn về chiếc tủ đơn bằng gỗ bạc màu trong góc phòng.
Kim lập tức đứng lên đi về phía chiếc tủ. Trong tủ không nhiều đồ, ngăn trên cùng để những thứ lặt vặt, con bé dễ dàng tìm thấy hộp nhẫn.
Trở lại bên cạnh Winner, Kim đưa hộp nhẫn cho cô.
“Chị đeo đi. Em với chị Nhi luôn luôn đeo nè.” – Để chứng minh cho điều mình vừa nói, Kim chạy đến giơ tay Nhi lên và giơ cả tay mình lên để Winner nhìn thấy chiếc nhẫn.
Không biết từ chối thế nào, Winner xoa đầu, cười như không cười, mở hộp đeo chiếc nhẫn vào tay một cách máy móc.
“Đẹp lắm. Mà Nhi vs Kim làm đẹp cho Win đi gặp ba chồng đi nào.” – Bà Thủy theo cách của Nhi, gọi Winner rất thân mật.
“Gặp ba chồng?” – Cả Nhi và Kim giọng đều cao vút ngạc nhiên.
“Ba của Đăng đó.” – Bà Thủy giải thích, nụ cười trìu mến nhìn Winner. Đăng là một chàng trai tốt, Winner là cô gái bất hạnh, gặp được Đăng xem như cũng có chút may mắn.
Winner cười, nụ cười sâu thẳm, đôi mắt u ám khó nắm bắt. Cô và Đăng, một chút quan hệ cũng không còn.
Nhưng ba con người trong phòng không hề thấy được sự ảm đạm trên mặt cô, một lòng nhiệt tình người làm tóc, người trang điểm, người trọn quần áo, thay phiên biến hóa Winner thành một cô gái mềm mại trong chiếc váy trắng, tóc xoăn nhẹ bồng bềnh và gương mặt trang điểm hoàn hảo.
Chưa đầy nửa tiếng sau, một cô gái lạ lẫm trong gương nhìn Winner, mắt chớp chớp ngạc nhiên.
“Tuyệt vời!” – Ba con người vừa làm phép biến thân cho cô đồng thanh nhận xét.
Winner cười ngại ngùng, cô không quen với bộ dạng này. Trông có chút mỏng manh, có phần phiêu diêu như một bông bồ công anh trong gió, rất cần bảo vệ, rất cần một người níu lại.
“Cháu hẹn mấy giờ thế?” – Bà Thủy sực nhớ.
“Dạ nửa tiếng nữa.” – Winner nhìn đồng hồ rồi lại nhìn bà Thủy.
“Vậy giờ cháu đi là được rồi. Phải là người đến trước chứ.”
“Vâng.” – Winner đáp, giọng có chút chán nản. Cô và Đăng đã như vậy, gặp cô để làm gì? Cầu mong đừng mang cho cô một hung tin Đăng xảy ra chuyện gì.
Winner được bà Thủy, Nhi và Kim tiễn ra xe – chiếc xe mà Kim tặng. Cả ba đều khăng khăng mặc đẹp thế này đi xe máy sẽ hư hết tóc và lớp trang điểm.
Xe từ từ lăn bánh, đi không được bao lâu liền chạm trán đèn đỏ. Dừng xe bên cạnh cô là Ngọc đang trên đường từ cơ quan đi ăn trưa.
“Em đi đâu đây?” – Ngọc ở bên ngoài hỏi Winner qua cửa sổ xe.
“À… em… đi gặp ba Đăng.” – Winner trước sau vẫn không biết nói dối.
“Ba Đăng? Ông ấy ở Đà Lạt?” – Ngọc khá ngạc nhiên. Chuyện của Đăng anh cũng có nghe, sao giờ người đàn ông ấy lại ở Đà Lạt, lại còn hẹn gặp Winner?
Đáp lại câu hỏi của Ngọc, Winner nhún vai, thiết nghĩ không cần trả lời.
“Đăng biết không em?” – Ngọc có chút dự cảm không tốt.
“Em không rõ.” – Winner nhàn nhạt trả lời.
Đèn đỏ vừa kịp nhảy xanh.
“Em đi trước đây. Rảnh ghé nhà chơi với Kim nha. Con bé nhớ anh lắm đấy.” – Dứt lời, Winner đưa xe tiến về phía trước.
Ngọc chỉ kịp cười vẫy tay chào rồi rẽ phải, thẳng hướng nhà Đăng mà đến. Thằng khỉ bạn anh hình như đã thay số điện thoại, gọi hoài không được, giờ có việc gấp buộc phải tự đến tìm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s